top of page

[62] Không gia đình - Nơi ngọn lửa bùng cháy

Sự kiên cường mạnh mẽ không bỏ cuộc đã giúp cậu vượt qua mọi khó khăn tìm được hạnh phúc tìm được gia đình, tìm được tình bạn đẹp.


Những ngày này tôi lúc nào cũng luẩn quẩn quanh căn phòng trong căn nhà đầy không khí căng thẳng và ảm đạm của những ngày dịch căng thẳng. Tôi và hai thằng em trai ở nhà còn bố mẹ thì đi làm những do cách ly mà không về được nhà. Chị em tôi cứ ăn xong, rồi lại chơi, ăn rồi lại chơi vòng luẩn quẩn này cứ lặp đi lặp lại không có lối thoát tưởng chừng như đi vòng con ngõ cụt. Tôi đang là sinh viên năm nhất đại học nhưng vẫn chị biết trường, bạn bè thầy cô qua chiếc màn hình máy tính- mà bố mẹ tôi dành dụm tất cả số tiền có được để mua cho tôi học. Sự bỡ ngỡ, áp lực học tập một môi trường lạ của một cô sinh viên cùng với không khí gia đình ảm đạm hiu quạnh trong mùa dịch căng thẳng. Tôi lúc này đây chẳng khác gì như đi vào mê lộ tuyệt vọng và mệt mỏi với cuộc sống quá tẻ nhạt. Nhưng cuốn sách ”Không gia đình” của nhà văn Hector Malot như ngọn lửa chiếu sáng giúp tôi thoát khỏi mê cung mang tên “tuyệt vọng”. Tôi may mắn hơn cậu bé Remi khi còn có gia đình, có người thân bên cạnh trong khi cậu bé mồ côi cha mẹ rong ruổi đường phố Pháp hát rong để mưu sinh cuộc sống. Tôi cũng thật may mắn khi được ăn lo mặc ấm và có căn nhà ấm áp giữa màu đông thì Remi phải kiên cường chịu cái rét thấu xương vượt qua bão tuyết chạy trốn thú dữ ở trong túp lều tạm bợ. Tôi cũng thật hạnh phúc hơn khi vẫn có sự chăm sóc ân cần của cha mẹ nhưng cậu bé phải tự mình mưu sinh chăm lo cho chính mình khi cụ Vitalis không còn bên cạnh cậu. Tôi thường hay giận mẹ tôi nhưng Remi còn không có mẹ để giận và khao khát hơi ấm tình thương từ người mẹ. Những sự trái ngược giữa tôi và Remi đã đủ cho thấy tôi thật và may mắn và hạnh phúc hơn Remi. Nhưng tôi lại chỉ biết trách móc số phận, sống ỷ lại, tiêu cực,chôn vùi tuổi trẻ của mình còn Remi dẫu cho số phận có thể nói là bất hạnh luôn vẫn kiên cường vượt qua. Mỗi lần lật mở những trang sách những cái lạnh của mùa đông mà cậu bé phải phải chịu như phả vào mặt tôi một luồng gió lạnh ớn người khi tôi đang đi trong cơn bão tuyết hay những lần mà cậu bé chín tuổi phải đối mặt với những khó khăn mất mát của những người bạn thân là những con vật đi theo cậu suốt hành trình. Sự kiên cường mạnh mẽ không bỏ cuộc đã giúp cậu vượt qua mọi khó khăn tìm được hạnh phúc tìm được gia đình, tìm được tình bạn đẹp. Nhìn vào số phận ấy chẳng mấy ai lại tin Remi có thể vượt qua nhưng cậu ấy đã làm được vượt qua tất cả going tố của cuộc đời. Chính tinh thần không từ bỏ, không chịu khuất phục đã thắp lên trong tôi ngọn lửa của sự nhiệt huyết tiến lên không sợ hãi, không nề hà, sẵn sàng tiến lên vượt qua mọi khó khăn. Cho tận bây giờ trong đầu tôi vẫn mãi văng vẳng câu: ”Tiến lên! Thế giới mở rộng trước mắt tôi, tôi có thể dời chân xuống nam hay lên bắc, sang đông hay qua đoài tùy lòng. Tôi chỉ là một đứa trẻ con, thế mà tôi đã làm chủ cuộc đời của tôi.”

Không gia đình nhưng lại là ngọn lửa sửa ấm cho tâm hồn có gia đình tìm được động lực vượt qua mọi thử thách như tinh thần bất khuất của cậu bé Remi.

 

Bài dự thi số 62

Bút danh: Rosa

Cuộc thi viết Trú đông: Ấp ủ tâm hồn trong từng trang sách


94 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả
bottom of page