Bức Thư “Gửi Ông Phi Công”

Thí sinh: Lê Hiền Lương



Vĩnh Phúc, ngày 20 tháng 05 năm 2021


Thân gửi nhà văn Antoine de Saint-Exupéry! (nói thật thì cháu lại thích gọi ông là ông phi công hơn)


Có lẽ, cháu sẽ gây cho ông một chút thất vọng vì bức thư này được viết và gửi đến ông không phải do cháu đã gặp được hoàng tử bé. Chỉ là... cháu muốn được một lần viết và gửi cho người mình yêu mến một lá thư.


Ông cũng không cần biết cháu là ai đâu ạ. Chỉ cần ông biết ở một nơi nào đó có một cô bé đã coi Hoàng tử bé của ông là một người bạn thân, nhóc con ấy có cả đống chuyện muốn nói về Hoàng tử bé nhưng ông thì ở xa quá, chẳng làm sao gặp ông để mà trò chuyện được.


Không biết bây giờ ông đang ở cùng người bạn thân nhất của mình ông Léon Werth hay ông đang ở cạnh bên cậu hoàng tử nhỏ nhỉ? Cháu quên mất là ông biết lái máy bay, ông muốn đi đâu mà không được cơ chứ!


Ông ạ, cuốn sách này của ông quả thật không thể đọc dễ dãi quá được. Cháu không biết tại sao ông lại cứ muốn tặng nó cho những em bé. Tại sao hoàng tử nhỏ lại cứ thấy những người lớn kì quặc đến vậy? Tại sao ông không để hoàng tử nhỏ ra đi như cách em đến Trái Đất mà lại gieo vào lòng người đọc một nỗi buồn miên man đến thế? Còn nhiều nhiều câu hỏi khác nữa. Nếu được gặp ông như thế sẽ thích hơn, vì cháu biết ông sẽ trả lời tất cả những câu hỏi của cháu thôi, ông chưa từng từ chối câu hỏi nào của hoàng tử nhỏ kia mà!


Ông ơi, ông không nên chỉ tặng sách này cho các em bé thôi đâu vì một cuốn sách viết tặng trẻ con thì không thể khó hiểu quá được. Chúng sẽ đọc sách của ông và rồi có hàng đống câu hỏi để đem hỏi những người lớn thôi. Mà ông biết đấy, người lớn sẽ lại có những lời giải thích khiến trí tưởng tượng của chúng không thể bay nhảy tiếp được, như thế thì ông chẳng muốn chút nào đâu nhỉ? Hơn nữa người lớn cũng thích sách của ông lắm ạ!


Ông ơi, câu mà con cáo nói ấy “tiếng nói là nguồn gốc của mọi sự hiểu nhầm” nó không thật đúng lắm đâu ạ. Đâu chỉ có tiếng nói mới tạo nên sự hiểu nhầm mà ngay cả hành động người ta cũng đâu có hiểu đúng. Cháu yêu những chú chó cực kì. Nhưng ông biết không, cháu có thấy một chú chó cào cào vào chân một con người và anh ta ném cho nó một chút thức ăn mà không biết là nó đang tìm kiếm sự giúp đỡ cho một con người khác đang gặp nạn ở xa. Hơn nữa, tiếng nói không phải là một công cụ cực kì hiệu quả để chúng ta có thể hiểu nhau và gần nhau hơn sao? Giống như cách ông và hoàng tử nhỏ nói chuyện ấy. Nhưng cháu vẫn phải thừa nhận con cáo nói đúng ông ạ. Cháu có khiến những người thân yêu nhất của mình buồn vì những lời cháu nói ra...


Hơn tất cả cháu rất rất yêu cuốn sách này. Và thỉnh thoảng, cháu sẽ đọc Hoàng tử bé dưới lăng kính của một đứa trẻ (như ông mong muốn vậy mà) rồi nhấm nháp, tận hưởng từng chút một để tìm về cái ngày cháu còn nhỏ ấy, gạt bỏ những bộn bề, hối hả mà cuộc sống này vốn có. Vì vậy, dù không làm thay đổi cuộc đời cháu nhưng ông lại làm thay đổi hai điều rất quan trọng trong cuộc sống của cháu. Đó là nhận thức và cảm xúc.


Cuối cùng, cháu muốn nói rằng ông không cần phải tặng sách này cho “em bé Léon Werth” đâu ạ vì cháu tin là trẻ con chúng chẳng ích kỷ chút nào đâu, trong sáng, đơn thuần và rất dễ cho đi, rất dễ tha thứ.


Cháu mong ông sẽ không giống như hoàng tử bé phải ngắm đến bốn mươi bốn lần cảnh mặt trời lặn trong một ngày.


À bức ảnh ấy là nhà của cháu, nếu một ngày máy bay của ông có ghé qua cháu mong ông sẽ nhận ra nó như một món quà cháu tặng ông vậy mà!


Cảm ơn ông vì đã để lại một Hoàng tử bé quý giá đến vậy!


Người gửi

một cô bé yêu sách của ông!


Hãy cho Bookie biết cảm nghĩ của bạn sau khi đọc xong bức thư này nhé!


(*) Bản quyền bài viết thuộc về BOOKIEE.ORG. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

______________________________

Bookiee - Sách là niềm vui

👉 Fanpage

👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN

👉 Instagram

👉 Youtube

👉 Quyên góp


0 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả