Bức Thư “Gửi Hai Tác Giả Gào - Minh Nhật (Chúng Ta Rồi Sẽ Ổn Thôi)”

Tác giả: Nguyễn Thị Như Ý


Cà Mau, ngày 22 tháng 05 năm 2021


Gửi hai tác giả mà tôi yêu quý!


Nhờ có Bookiee hôm nay tôi được gửi gắm chút tâm tư, cảm nhận về quyển sách “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi” của hai tác giả Gào - Minh Nhật.


Ngay từ tựa đề và thiết kế bìa đã gây ấn tượng với tôi sâu sắc, nó như một lời khích lệ động viên thật dịu dàng mà người ta giành cho nhau sau những bộn bề của cuộc sống. Khi đọc tên quyển sách tôi đã liên tưởng đến một cuốn sách self-help nhưng đây lại là một tản văn nhẹ nhàng pha chút bi thương và trộn lẫn với những mẩu chuyện tích cực. Một thông điệp được lan tỏa xuyên suốt quyển sách - “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi”. Tôi thầm nghĩ có thật sự như tác giả nói hay không. “Ổn” ở đây nghĩa là gì? Nó mang một ý định tính mà đối với mỗi người “ổn” lại rất khác nhau. Vấp ngã, đau đớn, tuyệt vọng rồi ta sẽ “ổn” sau đó lại vấp ngã, đau đớn và tuyệt vọng rồi tất thảy mọi thứ sẽ “ổn” trở lại, tất cả sẽ trở lại quỹ đạo vốn có của mình, một vòng tuần hoàn vô tận. Qua một khoảng thời gian chúng ta lại “ổn” trở lại, nghĩa của nó không hẳn phải là trở lên tốt hơn, tích cực hơn mà có thể đơn giản là chấp nhận rằng mọi việc cũng không tồi tệ đến vậy, chấp nhận rằng hiện thực không thể thay đổi được, cái có thể tác động vào là bản thân chúng ta mà thôi.


Hẳn chúng ta ai cũng ít nhiều trải qua cảm giác ấy, có những khoảnh khắc ta chợt nhận ra mình lẻ loi, thừa thãi vô cùng. Chúng ta sống mà như “tồn tại”, không có ước mơ, không cần mục đích, như kẻ lữ hành lang thang giữa hoang đảo mênh mông. Chúng ta không thay đổi được gì, cũng chả làm gì ngoài hoài niệm và nuối tiếc nhưng chúng ta có thể thay đổi suy nghĩ của bản thân, chấp nhận mọi thứ sẽ dễ chịu hơn rất nhiều, mọi việc rồi sẽ qua…điều đó làm thôi thúc động lực tiến về phía trước của con người, khiến cho chúng ta ít nhất là không bỏ cuộc và vững tin hơn về những điều mình đang làm, phần an ủi trong tâm hồn này xoa dịu đi phần nào những nỗi đau, những nỗi lo toan cuồng quay. Ai cũng có lúc loay hoay giữa cuộc sống bộn bề này, khi quá cảm thấy như sắp không chịu nổi nữa thì ta có thể thì thầm với bản thân câu thần chú rằng: “Mình rồi sẽ ổn thôi, mọi chuyện rồi sẽ qua, rồi sẽ ổn”.


Thời gian trôi, cảnh vật cùng con người luôn luôn thay đổi theo cả chiều hướng tích cực cũng như tiêu cực. Mọi việc đến rồi đi theo cái lẽ tất yếu của nó. Đến một lúc nào đó nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, ta thấy ta trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, bình thản hơn. Khi đã bước qua những chông gai, sai lầm vấp ngã của cuộc sống, của tình yêu; ta thấy cần phải biết yêu bản thân ta nhiều hơn, bồi dưỡng bản thân nhiều hơn để trở thành một chỗ dựa vững chắc cho chính mình.


Có một câu nói mà tôi rất tâm đắc trong quyển sách này, nó mang đến chút ấm áp và bình yên mỗi khi tôi lại rơi vào vòng xoáy buồn bã:

“Người ta nhìn một chút, nhớ thật kỹ trong đầu hình dáng, kích thước, màu sắc, trạng thái… của cái thứ gọi là nỗi buồn. Rồi nhấc chân lên, bước vòng qua nó. Đi tiếp. Sống tiếp cuộc đời mà mình phải sống.”


Tôi nhận được thông điệp sau khi gấp quyển sách lại là hãy cứ sống hết mình và yêu thương bằng tấm lòng rộng rãi, vì biết đâu được đến một ngày nào đó chính chúng ta sẽ trở thành người lạc lối giữa sa mạc khô cằn và cần lắm một dòng suối trong lành của tình thương và lòng tử tế.


Cảm ơn hai tác giả đã chấp bút tạo nên đứa con tinh thần quý báu này!


Đôi lời từ một độc giả trung thành.


Bạn có thấy đồng cảm với bức thư này không? Hãy chia sẻ cho Bookiee biết nhé!


(*) Bản quyền bài viết thuộc về BOOKIEE.ORG. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.


______________________________

Bookiee - Sách là niềm vui

👉 Fanpage

👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN

👉 Instagram

👉 Youtube

👉Quyên góp

0 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả