Bức Thư “Gửi Bông Hoa Dại Của Tuổi 20"

Thí sinh: Cẩm Tú.


Chị Trang XTD yêu mến…


Em viết những lời này tới chị sau nhiều ngày tháng hoang mang của tuổi trẻ.


Em từng 18, từng 20, từng băn khoăn rằng trong những khoảnh khắc mà người ta gọi là đẹp nhất của đời người ấy, em đã sống đúng, sống đẹp hay chưa? Khi cũng là 18, 20, có những người đã đi hết rộng dài đất nước, có người chạy theo tiếng gọi của ước mơ,… Ai ai cũng có những thứ của riêng họ cả.


Loay hoay trong mớ suy nghĩ ấy, cuốn sách “ Tuổi hai mươi tôi đã sống như một bông hoa dại” của chị, em đã đọc chỉ để xem tuổi 20, người ta sống cuộc sống của một bông hoa dại rút cuộc như thế nào.


“Tự nhiên, nguyên thủy, cứng đầu”


À, thì ra là vậy! Tuổi 20 không hối hả chạy theo bộ sưu tập giấy khen, không vì “khắc tên mình” mà cố chấp leo lên đỉnh núi, không vì sĩ diện mà từ chối công việc chân tay như rửa chén, lau dọn, bưng bê,…


Em cũng yêu chuyện viết lách, giống như chị, nhưng quả thực lại không như chị.


Những bài tập lớn, bài tập nhỏ, những công việc đến hạn phải nhấn nút gửi bài,…tất cả từng hối thúc em viết gấp gáp đến mức điều em mong đợi chỉ còn là số lượng chữ trên trang word để hoàn thành nhiệm vụ. Và thế là, em vô tình quên mất, mình muốn viết điều gì, viết để làm gì.


Nhưng chị đã thoát ra khỏi những áp lực ấy, và viết “ theo đơn đặt hàng của cảm xúc”, trân trọng và tôn trọng cảm xúc của chính mình. Với em, đó là những điều đẹp nhất mà một người cầm bút có thể làm.


Mỗi câu văn trên trang sách ấy, em đều thấy bóng dáng mình trong đó, kể cả những sai lầm, bồng bột hay những khát vọng, mộng mơ. Thì ra chị cũng từng loay hoay như thế, ai cũng từng như thế. Chỉ là “ tâm hồn người ta cũng giống như cái cây vậy, rồi sẽ đến mùa thay lá”. Khi đó, tâm hồn ta sẽ mạnh mẽ, dại khờ như một bông hoa dại.


Giờ, em sống và yêu mọi khoảnh khắc đi qua trong cuộc đời mình. Em yêu ca hát dù không là một ca sĩ, yêu nhảy múa dù chẳng phải một vũ công, yêu vẽ vời dù không là một họa sĩ,…yêu mọi thứ để cuộc sống nảy nở những bông hoa xinh đẹp, mà trước hết là bông hoa mọc lên từ chính tâm hồn mình.


Chị nói rằng : “Leo núi không biết bao giờ tới đỉnh là một dạng vô vọng nhưng leo lên đến Everest rồi phát hiện ra đấy là nơi cao nhất rồi chẳng leo đi đâu được nữa cũng là một dạng vô vọng khác.” Vậy ta chỉ còn cách enjoy vào nhịp điệu mỗi bước chân ta trên đường đời dài vô tận, phải vậy không chị?


Có lẽ câu hỏi chúng ta nhận được nhiều nhất trong đời chính là : “ Ước mơ của bạn là gì thế?” Ừ thì biết ước mơ là văn sĩ, trở thành văn sĩ rồi thì sao? Có hạnh phúc hay không? Ước mơ đẹp nhất của mỗi người, lẽ ra nên là sống thật hạnh phúc, chị nhỉ?


Thế rồi, câu hỏi chúng ta nhận được nhiều thứ hai, chính là : “ Năm nay bao nhiêu tuổi?” và những câu hỏi mà người hỏi không quan tâm lắm đến câu trả lời còn người trả lời thì không hào hứng lắm với việc bị hỏi, đại loại như: Lương tháng bao nhiêu, làm nghề gì, khi nào lấy chồng,…?


Ôi những câu hỏi khiến chúng ta phải dành dụm cả thanh xuân để hồi đáp. Tiếc không? Tiếc chứ! Tiếc lắm! Em tiếc tuổi 20 của mình!


Chị viết cuốn sách này năm chị 24 tuổi. Em đã thốt lên rằng làm sao một cô gái 24 tuổi có thể viết những điều thú vị và sâu sắc đến thế. Em năm nay 21 tuổi, vẫn còn thời gian cho em trải nghiệm nhiều hơn cuộc sống diệu kì. Sao có thể để sự nuối tiếc ấy bủa vây kìm kẹp?


Vài năm nữa, khi đã 22, 23, hay 24, hay thậm chí lâu hơn nữa, nếu ai đó hỏi em rằng: “ Năm nay bao nhiêu tuổi?”, em cũng chẳng ngần ngại gì, cứ đáp : “ Vừa mới qua tuổi 20”.


Em còn trẻ. Chúng mình còn trẻ. Tâm hồn mình còn đẹp lắm!


Cảm ơn chị vì cuốn sách thú vị này!


Hãy cho Bookiee biết cảm nhận của bạn về bức thư hay về cuốn sách này nhé.


(*) Bản quyền bài viết thuộc về BOOKIEE.ORG. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

______________________________

Bookiee - Sách là niềm vui


👉 Fanpage

👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN

👉 Instagram

👉 Youtube

👉 Quyên góp

4 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả