top of page

[48] Ấm ủ

Dù thành công hay thất bại, người có quyền nhận xét bản thân mình chỉ có bản thân mình.



Với mỗi chúng ta, chắc hẳn ai cũng một vài lần có tình yêu với việc đọc sách, có người say mê, có người thoáng qua, cũng có người quên mất rằng mình đã từng yêu sách đến thế nào để rồi khi có dịp chạm mặt chúng, một kí ức tươi đẹp lại hiện ra trước mắt ta, một cảm giác xao xuyến bồi hồi, lạ mà quen !


Sách đối với tôi không chỉ đơn giản là giấy và mực in, nó là kỉ niệm, là những bài học quý giá, là người bạn và là chứng nhân sống cho cuộc đời tôi, cho sự trưởng thành của tôi. Tôi vui vẻ, tôi buồn đau, tôi hạnh phúc, tôi có cảm xúc qua việc đọc sách và khi đó, ngay thời điểm đó, mọi thứ là thật, không hề giả dối.


Tôi tình cờ bén duyên với One Piece năm lớp 6, đối với mọi người thì nó chỉ là truyện tranh thôi, mọi người thường đến với truyện tranh thường vì những cuộc tranh đấu, vì sức mạnh, tôi thường nghe các bạn hay tranh luận nhân vật này mạnh hơn nhân vật kia, độ ngầu, …. Nhưng thứ tôi quan tâm chẳng phải những thứ đó, tôi quan tâm đến những cuộc phiêu lưu, hành trình ra khơi từ một cậu nhóc chẳng có gì, đơn thân độc một con thuyền nhỏ ra khơi phiêu lưu, cậu chẳng có kiến thức gì về hàng hải, nấu ăn, sửa thuyền,... để rồi khi cậu gặp những người bạn, những người đồng đội, cùng nhau, họ đã nổi tiếng khắp đại dương, mỗi người có một thế mạnh riêng, mỗi người một tính cách riêng, nhưng khi chung một chiếc thuyền, họ là một. Trải qua vô số cuộc phiêu lưu trên biển, đến rất nhiều hòn đảo khác nhau, các nền văn hoá khác nhau, họ dần trưởng thành theo thời gian, và là một độc giả, được theo dõi chặng đường phát triển của họ khiến cho tôi có thêm được nhiều bài học về hành trình, về con đường của chính bản thân mình. Dù thành công hay thất bại, người có quyền nhận xét bản thân mình chỉ có bản thân mình. Và trôi theo đó, thời gian không đợi chờ một ai, dù muốn hay không, nó vẫn cứ trôi theo cách của nó, ta phải sinh tồn theo cách của ta, vì cuộc sống này là tiến lên, không tiến lên chúng ta sẽ lụi tàn, chúng ta sẽ bị quên lãng, dù muốn hay không mùa đông cũng sẽ tới, và việc của chúng ta là học hỏi những kĩ năng để sống sót qua mùa đông năm nay, tiến lên chúng ta sẽ làm được, chúng ta sẽ sống sót mà, cùng nhau chúng ta cùng sống với nhau !



 

Bài dự thi số 48

Bút danh: Huỳnh Pam

Cuộc thi viết Trú đông: Ấp ủ tâm hồn trong từng trang sách

20 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả
bottom of page