[10] Những trang sách của yêu thương

Đã cập nhật: 19 thg 11

Một điều mà tưởng chừng như không thể nhưng chính tình yêu thương đã làm cho mọi điều trở nên có thể và cứ như thế, lời hứa của Zorba với Kengah đã được hoàn thành thật trọn vẹn.



“Sách là cả thế giới” (Trích Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu), mà một thế giới vẹn nguyên, trong sáng và nhân hậu sâu xa chính là một thế giới mà cuốn sách “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” của nhà văn Luis Sepúlveda đã vẽ ra cho bạn đọc. Cuốn sách như mặt trời ấm áp giữa ngày đông, rọi vào lòng độc giả những tia nắng của tình yêu thương thuần khiết, để rồi khiến bạn đọc phải mở rộng lòng mình để yêu lấy những điều khác biệt, để tin vào sức mạnh của ước mơ và lòng tốt.


Câu chuyện bắt đầu với tai nạn của cô hải âu Kengah bị chìm trong váng dầu loang, rồi rơi xuống ban công của một ngôi nhà ở cảng Hamburg, nơi chú mèo mun mập ú Zorba đang sưởi nắng. Cô hải âu xấu số đã kịp để lại quả trứng cùng lời trăn trối sau cuối là hãy chăm sóc và dạy hải âu con biết bay. Và cứ thế, chú mèo Zorba bỗng chốc mang trên vai ba lời hứa với cô hải âu Kengah chẳng hề quen biết là “không ăn quả trứng”, “ chăm lo cho quả trứng cho tới khi con chim non ra đời”, và “dạy nó bay”. Hành trình dài đi thực hiện ba lời hứa chừng như không tưởng của “bà má” Zorba cùng hội mèo cảng Hamburg bắt đầu. Chông gai và thử thách, đó là những gì mà Zorba và những chú mèo của cảng Hamburg đã gồng mình vượt qua trong suốt cuộc hành trình ấy.

Dù là một chú mèo nhưng Zorba đã phải học cách để yêu thương và chăm sóc cho một loài khác hoàn toàn với mình. Ban đầu, Lucky chỉ như là một lời hứa mà Zorba phải hoàn thành với cô hải âu Kengah. Nhưng đến sau cùng lại là tình mẫu tử thiêng liêng, là khoảnh khắc chú chim non Lucky mổ vỡ vỏ trứng và gọi Zorba là “má”, là những tiếng kêu khe khẽ, những cái liếm đầu đong đầy yêu thương của Zorba. Nhưng chưa bao giờ Zorba muốn biến Lucky trở thành một chú mèo và quên đi mình là một con chim hải âu. Vì với Zorba, làm mẹ không đơn thuần chỉ là bảo vệ đứa trẻ, mà còn phải dạy chúng về bản ngã của chính mình. Tức là, Zorba sẽ phải dạy cho Lucky về biển cả, về bầu trời, và về đôi cánh tự do… Và hơn hết, Zorba còn cần phải đánh thức bản năng bên trong Lucky để khiến nó tin rằng mình có thể bay. “Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thật sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay” (Trích Chuyện con mèo dạy hải âu bay). Thế đấy, để có thể yêu thương một người nào đó khác, đôi khi ta phải học cách chấp nhận sự khác biệt của nhau, và đừng mong biến một ai khác trở nên giống mình như việc Zorba chấp nhận chú hải âu bé bỏng Lucky.


“Trong cuộc đời, con có rất nhiều lý do để hạnh phúc. Một trong những thứ đó là nước, thứ khác là gió, thứ khác nữa là mặt trời, và đó luôn là món quà đến sau những cơn mưa. Hãy cảm nhận cơn mưa đi. Giang đôi cánh của con” (Trích Chuyện con mèo dạy hải âu bay). Chúng ta luôn có thật nhiều lý do để hạnh phúc. Một trong những thứ đó đều có sứ mệnh và giá trị của riêng mình, và điều ta cần làm là đón nhận nó như một món quà, có thể nó sẽ không thật hoàn hảo nhưng hãy dũng cảm đối mặt, và đừng để nỗi lo sợ vấp ngã cản bước vì thành công sẽ đến từ những thất bại. Hạnh phúc còn là khi ta được sống đúng với con người, với bản năng và ước mơ của mình, là chim thì nhất định phải dang rộng đôi cánh để bay thật cao thật xa, là người thì phải có cho riêng mình một ước mơ, dù có giản dị hay phi thường…


Mười bảy lần thất bại, cũng là mười bảy lần chú chim hải âu nhỏ đã ngã xuống sau khi cố vươn vài phân. Thế nhưng, từ thời khắc Lucky bay “cao vượt trên những cái cần trục ở cảng, cao vượt trên cả những cột buồm”, cô bé đã trở thành một con chim hải âu, theo đúng nghĩa và vẹn nguyên. Bằng chính tình yêu thương, Zorba cùng hội mèo cảng Hamburg đã có thể “dạy bay” cho Lucky, để nó tự mình chạm khắc những đường bay trên bầu trời và sống cuộc đời của chim hải âu. Một điều mà tưởng chừng như không thể nhưng chính tình yêu thương đã làm cho mọi điều trở nên có thể và cứ như thế, lời hứa của Zorba với Kengah đã được hoàn thành thật trọn vẹn.


Nếu như nhà văn Voltaire đã từng nói: "Những gì sách dạy chúng ta cũng giống như lửa. Chúng ta lấy nó từ nhà hàng xóm, thắp nó trong nhà ta, đem nó truyền cho người khác và nó trở thành tài sản của tất cả mọi người”, thì tôi tin rằng “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” chính là một mồi lửa yêu thương mà nhà văn người Chile Luis Sepúlveda đã thắp lên để sưởi ấm trái tim mỗi bạn đọc. Và cứ như thế, “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” đã ấp ủ tâm hồn tôi trong từng trang sách, và nhóm lên trong tôi ngọn lửa của tình yêu thương.

___________________________________



Bài dự thi số 10

Bút danh: Hà Thúy Vy

Cuộc thi viết Trú đông: Ấp ủ tâm hồn trong từng trang sách



6.086 lượt xem1 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả

[07] Ngày mai