top of page

Nhân Trời Mưa

Phải nhân trời mưa mà làm thơ...


"Phải nhân trời mưa mà làm thơ

Giữa những ngày nắng bỏng đầu, chân tay xụi lơ

Và tim không còn muốn rung nhịp nào xao động

Như phải nhân lúc mình đang say choáng mà yêu

Vì khi say, mình đỡ nghi ngờ.

Phải nhân trời mưa mà hát

Những lời mê man của mùa hè năm ta còn trẻ

Khi ngước đầu lên lúc nào cũng là nắng lóe say mê

Hay là ánh sao trời sáng khẽ.

Phải nhân trời mưa mà nói với nhau những lời xanh non

Em đã yêu anh suốt mùa hè mộng mị

Đã ngủ trên trăng đã khóc xuống sông mưa

Đã đánh rơi em trong cỏ tự bao giờ

Em vẫn chỉ là hạt bồ công anh ngây ngô bay trong mùa hiu quạnh.

Em đã uống tận cùng đêm đặc sánh

Nỗi nhớ anh vây phủ cả chín mùa

Đã trăn trở như người đi gieo hạt

Vuốt mồ hôi trên vầng trán chờ mưa.

Phải nhân trời mưa để nhìn anh không bằng ánh tình si cố giấu

Phải nhân trời mưa để dám hỏi rằng:

"Đến đây rồi, giờ ta sẽ về đâu?"

Em đã mơ về ngày tháng cùng nhau..."


Người viết: Nguyễn Thiên Ngân 
Người thiết kế: Khánh Linh

 

Bookiee - Sách là niềm vui

👉 Fanpage

👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN

👉 Instagram

👉 Youtube

👉 Quyên góp


1 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả