Bức Thư “Thư Gửi Tác Giả Yagisawa Satoshi”

Thí sinh: Daiya Bùi


Gửi tác giả Yagisawa Satoshi,


Tôi là Thùy Dung, cô sinh viên năm 3 của một trường đại học ở Việt Nam. Tôi hân hạnh được biết tác giả qua cuốn sách “Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki”.


Tôi vẫn nhớ, đó là một buổi chiều bâng khuâng, chậm rãi đi dạo quanh công viên, tự thưởng cho mình một cuốn audiobook mới. Cuộc hẹn nghệ sĩ đã đưa tôi đến đây, thời gian mà mỗi tuần tôi dành ra để nuôi dưỡng đứa trẻ bên trong mình. Tôi là một cô gái chỉ vừa 20, ở độ tuổi mà con người ta xung sức với nhiệt huyết thì tôi lại cố gắng để vùng vẫy thoát khỏi cơn trầm cảm hằng đêm. Làm gì có ai biết được một con người trông có vẻ luôn lạc quan, hào hứng kia lại có những phút giây thật yếu lòng. Cái vỏ bọc tôi tạo ra quá hoàn hảo đến nỗi cả tôi cũng bị lừa là tôi ổn, càng nhận ra tôi càng xấu hổ càng cố gắng trốn tránh hiện thực, trốn tránh nhân sự thế thái.


Cuốn sách đã mở ra trước mắt tôi một căn phòng tăm tối được lắp đầy bằng những kệ sách cao, mùi ẩm mốc, mùi giấy cũ hoà lẫn vào nhau, tôi như thả mình trôi theo những trang sách mang theo lịch sử và thời gian. Ở đây tôi như bắt gặp chính mình dưới cái tên Takako, một cô gái thất tình, bỏ việc và rơi vào chuỗi ngày ngủ triền miên để trốn tránh nỗi buồn. Tôi bắt gặp những nhân vật hiền lành như Cậu Satoru, Anh Wada hay Cô Momoko, họ là những người có phần nhút nhát, nhưng tìm được sự bình yên và hạnh phúc trong những phút giây dũng cảm hiếm hoi. Hóa ra, ngay lúc ta tưởng chừng như mọi thứ đã kết thúc ngay hố đen vũ trụ, thì cuộc sống lại mang đến những tia sáng bất ngờ. Chính những cuộc gặp gỡ vô tình đã chữa lành Takako giúp cô tìm lại được bản thân, sự thấu hiểu, đồng cảm, tình yêu thương vô điều kiện đã tháo gỡ nút thắt trong lòng mỗi người. Ngay phút giây đó tôi chợt tỉnh ngộ sao tôi không một lần dũng cảm đối diện với mọi thứ, một lần cho phép mình bung lụa, vượt ra khỏi giới hạn bản thân. Cuộc sống vốn dĩ rất ngắn, còn tôi thì chỉ có một lần để sống, tôi sẽ là chính tôi, tôi không quá xuất sắc, tôi không quá đặc biệt nhưng chỉ có một phiên bản tôi duy nhất trên thế gian này mà thôi.


Trong tim tôi vẫn luôn khắc ghi lời của cậu Satoru: "Ừ, là chỗ này. Hiệu sách Morisaki nhỏ bé tồi tàn của chúng ta. Ôm hoài bão lớn bay ra thế giới, cuối cùng lại trở về chính nơi mình đã biết rõ từ khi còn bé, nghe buồn cười nhỉ? Thế mà sau một

thời gian dài, cậu lại quay về đây. Khi ấy cậu cuối cùng cũng đã hiểu ra rằng không đơn giản là chuyện ở đâu. Đúng, mà là chuyện của con tim. Dù ở đâu hay với ai, chỉ cần có thể thành thật với trái tim thì đó sẽ là nơi dành cho mình.”


Tôi xin thay mặt các độc giả gửi lời cảm ơn chân thành đến tác giả, đã mang đến cho tôi sự đồng cảm, những câu chuyện nhẹ nhàng mà ý nghĩa. Đối với tôi, cuốn sách như liều thuốc tâm hồn là hành trang cùng tôi đi qua những năm tháng tuổi trẻ. Tôi tin rằng không chỉ tôi mà còn rất nhiều bạn trẻ ngoài kia cần có những phút giây lắng lòng mình lại, bồi dưỡng nội tâm bằng những cuốn sách hay, những câu chuyện đẹp để sạc năng lượng tiếp tục cuộc hành trình tương lai đầy thú vị và bí ẩn ở phía trước. Tôi còn nghe được câu nói: “Một người hay đọc sách sống hàng ngàn cuộc đời khác nhau. Một người không bao giờ đọc sách chỉ sống một cuộc đời”. Vì thế, tôi rất mong sẽ tiếp tục được thưởng thức những tác phẩm hay và thú vị trong tương lai trong sự nghiệp viết sách của tác giả.


Trân trọng,

Dung

Bùi Thị Thùy Dung


Bạn có thấy đồng cảm với bức thư này không? Hãy chia sẻ cho Bookiee biết nhé!


(*) Bản quyền bài viết thuộc về BOOKIEE.ORG. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.


______________________________

Bookiee - Sách là niềm vui

👉 Fanpage

👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN

👉 Instagram

👉 Youtube

👉Quyên góp

1 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả