Bức Thư “Kính Gửi Nhà Văn Nam Cao”

Thí sinh: Trần Phương Mai


Kính gửi nhà văn Nam Cao!


Cháu là Trần Phương Mai, một đứa trẻ đã bước sang tuổi 16.


Cháu yêu văn học, yêu vô cùng. Cháu khát khao, tự thề với chính bản thân rằng: cả cuộc đời, sự nghiệp, trái tim này sẽ trao cho văn học, dẫu có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Hão huyền quá ông nhỉ? Nhưng quả thực cháu mong sau này có thể góp một phần nhỏ nào đó vào công cuộc đưa văn học nước nhà vươn tầm thế giới.


Chính vì yêu, vì có ước mơ nên cháu luôn tìm hiểu, đọc nhiều sách văn học, từ cổ chí kim. Đọc nhiều như vậy, vì đó là nơi cháu thuộc về, và một trong những nhiệm vụ quan trọng của cháu là tìm hiểu về lịch sử của nơi ấy.


Cách đây không lâu, cháu đã tìm đọc lại truyện ngắn “Đời thừa” của ông. Tác phẩm như một tấm gương phản chiếu mỗi con người. Và thật trùng hợp khi cháu cũng có suy nghĩ, “con quỷ bên trong mình”, và cả niềm đam mê giống Hộ. Điểm khác nhau là cháu sống ở một thời đại khác, chỉ là một đứa trẻ trong tuổi mới lớn, không phải nhà văn nghiệp dư, và cháu chẳng đến nỗi đói khổ như hắn.


Ông đừng ngạc nhiên nhé! Vì ngòi bút của ông là hiện thực, dù ở thời đại nào cũng là hiện thực.


Cháu thấy Hộ sau thất bại khi thi vào trường chuyên. Tối hôm đó, hàng xóm đang hát hò ầm ĩ, còn cháu thì phải tập trung đọc và cảm “Đời thừa”. Nghe cháu than thở, mẹ cháu liền nói: “Sống phải biết thích nghi với hoàn cảnh. Hôm nay nhà người ta ồn ào, không tập trung làm việc được, không làm! Mai chó sủa ầm quá, điếc tai, phiền, nghỉ! Cứ thế thì đến bao giờ mới làm được việc? Thấy Hộ không? Biện minh: do con nhỏ khóc nên bị xao nhãng. Nếu hắn biết thích nghi thì đã hoàn thành được ít nhất một tác phẩm có giá trị rồi”.


Từ lúc ấy, cháu rất hiếm khi than vãn, đổ lỗi cho hoàn cảnh. Vì cháu biết, trừ những trường hợp buộc phải ưu tiên ra, thì cho dù hoàn cảnh như thế nào, thì công việc của ta sẽ do ta quyết định. Phải không ạ?


Sống giữa một bầu trời triết lí, nhưng bản thân cháu lại sống một “đời thừa”. Cháu mắc phải căn bệnh mà đa số người trẻ thời nay mắc phải: cao hứng nhất thời. Những ngày năng suất, có ích của cháu chỉ được duy trì nhiều nhất là 5 ngày, sau đó lại là một chuỗi ngày “chết”. Thậm chí, rất nhiều hôm cháu không thể chống lại sự cám dỗ của cơn buồn ngủ và INTERNET, nên cháu đã nghỉ học, viện cớ bệnh tật, lợi dụng lòng tin và sự nâng đỡ của cô chủ nhiệm để đâm đầu vào những trò vô bổ. Cháu nhận thức rõ được mức độ nguy hiểm của hiện tượng này, nhưng cháu vẫn không thể tự chủ trước cám dỗ. Cháu tệ quá, ông nhỉ?

“Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện”.


Cháu coi văn chương là chân lí của cuộc đời, vậy nên cháu luôn nâng niu cái tình yêu ấy hết mức có thể. Từng từ ngữ, ý văn, cháu đều gọt giũa một cách cẩn thận, tỉ mỉ. Nhưng cháu vẫn cảm thấy những gì mình viết thật sáo rỗng, chẳng đi đâu về đâu. Khả năng của cháu có hạn, thậm chí còn bị đánh giá là: “Đi được đến ngày hôm nay, phần lớn là nhờ đam mê và may mắn”. Ra biển lớn thì chẳng bằng ai, về con mương nhỏ lại vênh váo vì mình nổi lềnh bềnh. Ông ơi, có phải cháu đang đi vào vết xe đổ của Hộ không ạ?


Nhưng mà, dẫu nguy hiểm đến thế nào, cháu vẫn theo đuổi văn học đến cùng. Đối với cháu, đó là khát vọng sống, là con đường duy nhất để tiến vào tương lai.


Đây là lời thề nguyền với ông, với cuộc đời cháu. Cháu đã thề, đã thực hiện từ bốn năm trước, chưa từng dừng lại. Chặng đường phía trước còn rất dài. Vậy nên, ông sẽ tin cháu chứ ạ?


Cháu mãi chẳng thể nhận được hồi âm, nhưng mong rằng ở nơi xa, ông sẽ vui vì trong thời đại công nghệ, văn chương vẫn là đích đến của hàng nghìn người trẻ.


Cháu

Mai - Trần Phương Mai


Bạn có thấy đồng cảm với bức thư này không? Hãy chia sẻ cho Bookiee biết nhé!


(*) Bản quyền bài viết thuộc về BOOKIEE.ORG. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.


______________________________

Bookiee - Sách là niềm vui

👉 Fanpage

👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN

👉 Instagram

👉 Youtube

👉Quyên góp

0 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả