[34] Trợ thủ đắc lực của tôi

Viết bài là một hình thức để chữa lành, bổ sung những điều thiết sót để giúp ta trở thành một con người hoàn thiện.



Tôi thích đọc sách lắm! Có rất nhiều quyển sách hay khiến cho tôi cảm thấy hứng thú và luôn muốn đọc nó ở mọi lúc mọi nơi. Nói về sách thì tôi có một cuốn sách tên là Cứ Viết Đi của Greta Solomon được nhà xuất bản thế giới phát hành rộng rãi trên thị trường. Tôi biết được quyển sách này thông qua cô giáo của tôi. Lúc mới nhận sách, tôi bất ngờ vì quyển sách này có trang trí rất đẹp, màu sác chủ đạo là vàng và xanh dương, sách dày khoảng 200 trang. Sách chứa đựng đầy những tâm tư ý nghĩa mà tác giả muốn thông qua nó gửi đến người đọc để cảm nhận và có cách nhìn khách quan hơn về công việc viết. Nếu bạn đọc nó, bạn sẽ cảm thấy được những lời văn hay trong từng câu từng chữ đều mang tâm tư chữa lành bản thân mỗi người. Có một câu ở cuối cùng trang sách, khiến cho tôi như được tiếp thêm niềm động lực trong mỗi lần viết bài: “ Giấy trắng không hề phán xét. Tất cả những gì nó yêu cầu là được lấp đầy bằng dấu mực ”. Câu này có ý nghĩa lắm đúng không nhỉ? Khi tôi viết một bài văn nộp cho cô giáo chấm điểm, cô nói tôi là em viết như vậy là chưa được hay lắm, hành văn còn lủng củng, cô khen tôi luôn có ý tưởng sáng tạo trong các bài viết nhưng cần phải khắc phục vài chỗ thì bài sẽ hay hơn. Lời nhận xét của cô là lời tốt đẹp nhưng sao cảm giác của tôi như bị thiếu hụt đến vậy. Tôi luôn cố gắng hoàn thiện mọi thứ cho tốt mà tôi chưa một lần nào nhìn nhận thấy được thành công của riêng mình. Tôi thấy bản thân mình thật tệ hại, thế mà nhiều bạn học cùng lớp tôi luôn tán dương tôi. Tôi mỉm cười cho qua nhưng lòng mang nỗi uất ức khó chịu làm sao. Tôi càng suy nghĩ nhiều, tôi lại đâm chiêu nghĩ về nó nhiều hơn. Rất may, khi tôi đọc dòng cuối ấy, tôi như thấy được mở rộng thêm, hiểu thêm và tôi đã thay đổi cách viết của mình, tôi sẽ luôn viết, viết mãi cho tới khi đón nhận được sự yêu mến từ mọi người. Khi bạn cầm bút lên viết, bạn không còn phải sợ hãi nữa bởi vì nó là vũ khí tuyệt vời của mọi người trong công cuộc đấu tranh giành lấy cái thiện chiến thắng cái ác. Trong quyển sách tôi đọc, tôi thấy có một phần hữu ích lắm, nó nằm ở trang 168 phần ba: “ Cuộc sống của bạn, quy tắc của bạn ”. Ở phần ba này, bạn sẽ thấy sự thoải mái trong lòng, giống như một cơn chữa lành tâm lý cho chính bạn. Tác giả Greta Solomon cũng rất tinh tế khi nói rằng: “ Các văn bản riêng ghi lại sự giận dữ , nỗi đau và hoạt động bên trong tâm trí của bạn là và luôn luôn sẽ là một công cụ chuyển đổi mạnh mẽ. Nhưng, về mặt để lại một di sản bằng văn bản, chính cuộc đời bạn đang sống hiện tại (với tất cả các chi tiết bạn có thể nghĩ là quá buồn tẻ để ghi lại) có giá trị hơn nhiều so với bạn nghĩ”. Có rất nhiều câu ý nghĩa để giúp chữa lành bản thân của mỗi người nhưng tôi chỉ đưa ra một câu khiến cho tôi thấy tâm đắc và càng thấy trong lòng nhẹ hơn rất nhiều. Mặc dù, tôi còn nhiều chút khó khăn về việc viết bài nhưng tôi tin rằng mọi thứ sẽ ổn cả thôi. Có niềm tin hy vọng, ý chí, quyết tâm thì nhất định thành công luôn rộng mở đến với mình. Vì cuốn sách có tựa đề là Cứ Viết Đi là ý muốn nói hãy viết lên những điều bạn nghĩ trong thân tâm dù cho là chuyện buồn hay vui đi chăng miễn là bạn chắc chắn sẽ lấp đầy đủ bằng nét mực của mình. Đó cách để bạn nhận ra mọi việc dần trở nên nhẹ nhàng, không có khó khăn, việc làm này giống như bạn có bệnh cần phải đi gặp bác sĩ khám để tìm ra căn bệnh của mình. Viết bài là một hình thức để chữa lành, bổ sung những điều thiết sót để giúp ta trở thành một con người hoàn thiện. Quyển sách Cứ Viết Đi là một trợ thủ đắc lực nên các bạn hãy tìm và đọc nó nhé, nó giúp cho bạn được nhiều thứ lắm.


 

Bài dự thi số 32

Thí sinh tham dự: Trịnh Thị Đỗ Nguyên

Cuộc thi viết Trú đông: Ấp ủ tâm hồn trong từng trang sách

22 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả