[27] Đông về đong đầy cùng mẹ

Lý do vì sao tôi chọn tiểu thuyết này nhằm mong muốn đưa nó đến với nhiều người hơn, đồng thời lan tỏa văn hóa đọc sách đến cho mọi người và một lý do quan trọng hơn cả là nó đã thật sự chữa lành tâm hồn tôi trong thời điểm khó khăn.



Không phải tự nhiên mẹ luôn là chủ đề cho văn học, nghệ thuật. Bóng dáng người phụ nữ lặng thầm dõi theo con từ phía sau; vui mừng mỗi khi con đạt được điểm cao; khóc thầm khi con sốt, con vấp ngã. Là “Mẹ”. Môt diễm từ mà không có bất kì một từ điển nào trên thế gian có thể diễn tả hết được ý nghĩa của nó. Tôi từng xem mẹ như là thiên chương của cả tuổi thơ; nhưng thời gian qua đi, tôi trưởng thành, dần quên đi nhiều điều, trong đó có mẹ. Vô tình tôi may mắn đọc được cuốn sách “Hãy chăm sóc mẹ” của tác giả Shin Kyung-sook, đã gợi nhớ cho tôi nhiều thứ. Đây là một trong số tác phẩm đã chinh phục được trái tim của tôi nói riêng và của các đọc giả khác trên thế giới nói chung.


Nội dung của cuốn tiểu thuyết nói về hành trình đi tìm người mẹ thất lạc của thành viên trong gia đình cùng với những dòng hồi ức về mẹ trải dài trên những dòng chữ. Đó chính là những kí ức đáng nhớ của mỗi thành viên về mẹ; để rồi họ chợt nhận ra sự vô tâm, cuộc sống xô bồ đã vô tình cuốn trôi tâm trí về Mẹ. Phải đến lúc họ nhận ra “Cho dù mẹ mất tích thì mùa hè vẫn đến, mùa thu sẽ lại về và mùa đông cứ sang như vốn dĩ. Và con sẽ sống trong một thế giới không có mẹ” thì mọi thứ chỉ còn là quá khứ và nuối tiếc. Gấp cuốn sách lại, nó không chỉ là một chuyến hành trình đi tìm mẹ mà nó còn là bức tâm thư của mỗi người con dành cho mẹ mình.


Lý do vì sao tôi chọn tiểu thuyết này nhằm mong muốn đưa nó đến với nhiều người hơn, đồng thời lan tỏa văn hóa đọc sách đến cho mọi người và một lý do quan trọng hơn cả là nó đã thật sự chữa lành tâm hồn tôi trong thời điểm khó khăn. Trải qua năm học lớp 12 căng thẳng với những con điểm, ganh đua, chuẩn bị cho cuộc sống sinh viên sắp sửa bắt đầu, mọi thứ xung quanh tôi tưởng chừng như đang quay cuồng, chống đối lại chính mình. Đối với một số người, đây chỉ đơn thuần là một bước chuyển tiếp của cuộc đời. Nhưng lúc ấy, tôi đã không còn quan tâm nhiều đến gia đình như trước nữa. Thay vào đó tôi dành phần lớn thời gian cho việc học, tiếp thu nhiều kiến thức nhất có thể cho kì thi đại học. Có những lúc sáng đèn đến đêm khuya làm phiền đến giấc ngủ của mẹ, có những lúc căng thẳng mà cáu gắt lại mẹ; nhưng tất cả mẹ làm chỉ là sự im lặng, nhẫn nhịn. Bởi vì mẹ hiểu rõ con mẹ đang gặp áp lực, mẹ hiểu con mẹ đang gặp căng thẳng; và mẹ chấp nhận là nơi để con xả hết mọi điều bực tức, lo âu mà không than vãn hay cằn nhằn gì cả. Tôi không biết đó có phải là đặc điểm của hầu hết các bà mẹ trên trái đất này hay chỉ là của mẹ tôi và bà mẹ trong cuốn tiểu thuyết tôi kể đến. Sau khi đọc cuốn sách này cũng là lúc tôi bỗng hóa thành đứa trẻ con khóc lóc, mè nheo trong vòng tay mẹ. Tôi chỉ có thể xin lỗi và xin lỗi mẹ thật nhiều mà thôi. Mẹ cũng không hiểu vì sao tôi lại khóc mà chính bản thân tôi cũng không hiểu vì sao mình lại khóc.


Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, sau cuốn tiểu thuyết này tôi chợt nhận ra được nhiều điều. Shin Kyung-sook không đem đến cho người đọc triết lý sâu xa, hay kiến thức mới mẻ về bộ môn khoa học nào cả. “Hãy chăm sóc mẹ” chỉ là một tiếng chuông vang lên, là một ngọn lửa bùng lên sưởi ấm cho trái tim của bất kì ai đọc nó để nhắc nhở mỗi người hãy luôn biết ơn, thương yêu người đã sinh ra mình. Mẹ sẽ luôn là người ghi nhớ từng dấu mốc trong cuộc đời con, nhưng kì lạ thay đó lại chỉ là những niềm vui mà không hề có một nỗi buồn nào trong đấy. Phải chăng mẹ có một công cụ thần kì nào đó giúp xóa đi những đau khổ chăng. Không, không phải như thế. Tất cả những điều đó là nhờ con sinh ra đời.


Tuy tác phẩm này sẽ không được coi là thành trì chữ nghĩa đối với tất cả mọi người, nhưng có thể khẳng định rằng nó đem đến một cảm xúc kì lạ trong mỗi đọc giả. Vui có, buồn có, đau có, đó chính là thứ cảm xúc khó diễn tả, mang tên “Mẹ”. Lời cuối tôi muốn nhắn gửi đến với mọi người ngày con sinh ra là ngày mẹ ra đời. Mẹ cũng là lần đầu làm mẹ, mẹ cũng sẽ mắc phải những sai lầm, quan trọng hơn hết là mỗi người con chúng ta cần phải biết cảm thông và trân trọng từng giây phút có mẹ ở bên.


 

Bài dự thi số 27

Thí sinh tham dự: Nguyễn Thị Mai Trinh

Cuộc thi viết Trú đông: Ấp ủ tâm hồn trong từng trang sách

248 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả