Bức Thư “Tại Sao Lại Không Phải Là Kết Thúc Có Hậu?”

Đã cập nhật: 18 thg 5

Thí sinh: Myin


Hà Nội một ngày mưa

Kính gửi chú Nguyễn Nhật Ánh,


Một ngày Hà Nội lất phất cơn mưa cuối xuân đầu hạ, thật chẳng còn gì tuyệt hơn nhâm nhi một ly café âm ấm, cuộn tròn bên ghế cạnh khung cửa sổ, nghe tiếng nước nhỏ giọt trên mái tôn , tay cầm một cuốn sách và thưởng thức nó. Vào một ngày cuối tuần có đầy đủ những yếu tố đó, cháu đã đọc cuốn “ mắt biếc “ của chú.


Thật ra cháu cũng chẳng phải mọt sách gì đâu, cũng chẳng phải là một người quá đam mê với việc đọc , cũng chẳng hiểu sao cháu lại chọn cuốn “mắt biếc”, chắc có lẽ do cháu tò mò không hiểu sao bộ phim cùng tên được chuyển thể từ cuốn sách ấy lại được yêu thích đến như vậy.


Cuốn sách không quá dài, nên ngồi từ sáng đến tối là cháu đã đọc xong rồi. Tại cũng là sách đi mượn nên cháu cũng muốn nhanh trả nó cho khổ chủ nữa… hì hì … Thật ra thì đọc sách xong, chả hiểu sao cháu cứ thấy tiêng tiếc thế nào ấy. Có lẽ cháu theo trường phái “happy ending “ – mọi câu chuyện đều phải kết thúc có hậu thì mới thích, nên đọc sách xong cháu thấy thật đáng tiếc.


Cháu cứ thắc mắc tự hỏi sao mấy cuốn sách viết về chủ đề tình yêu học trò của chú đều không viết hoa tên sách, thậm chí tên của chú ngoài bìa cũng không viết hoa luôn. Không biết đó là ý đồ của bên nhà xuất bản hay của chú ạ ? Phải chăng chú nghĩ như thế thì sẽ gần gũi với bạn đọc hơn, cũng như thân thuộc với nội dung ẩn chứa bên trong hơn. Hay chú và nhà xuất bản chỉ đơn giản nghĩ như vậy sẽ tạo được nét riêng, để mọi người nhìn thấy đều thốt lên : “ À, đúng là sách của Nguyễn Nhật Ánh! Nhìn cái là biết liền!”.


Không chỉ có thể, cháu tự hỏi là hình minh họa trong cuốn sách là chú vẽ hay là bên nhà xuất bản có người thiết kế ạ. Cháu cảm thấy có một sự hòa hợp gần như tuyệt đối giữa những bức vẽ đó với cuốn sách luôn ấy ạ. Cảm giác đó giống như, dù cho cái khác có tốt hơn cả trăm ngàn lần , thì cũng chỉ có nó là thích hợp ấy. Với một đứa có niềm yêu thích với tranh minh họa , cháu thật sự rất rất ấn tượng luôn ấy ạ.


Còn về nội dung, cá nhân cháu thấy nội dung, tuy theo mô-típ cũ , mà giới trẻ giờ gọi là “friendzone” thì nó vẫn đọng lại chút dư vị gì đó khác đặc biệt. Cháu không thể hiểu được sao bác lại nhất quyết xây dựng Ngạn là một nhân vật chung tình đến như thế, ba mươi năm chứ có ít ỏi gì đâu. Mà nếu như cuối cùng tình cảm ấy được đáp lại đã đành, vậy mà dù Hà Lan biết rõ những tình cảm ấy như thế nào, thì cũng không thể nào đáp lại được. Có lẽ đó chính là duyên nợ như ông bà ta nói. Có duyên mà không có nợ, dù gắn bó bao lâu, vẫn là một sự tiếc nuối.


Cháu tự hỏi sao chú không để cho nhân vật một kết thúc có hậu, dù rằng ngay trong lời văn, chú đã ẩn ý về mối tình giữa thầy giáo Ngạn và cô bé Trà Long, cuối cùng cũng chỉ có thể là sự tiếc nuối , vì trong mắt của Ngạn, mọi nét đẹp của Trà Long cũng chính là quá khứ mà anh luôn ấp ủ, và một tình yêu âm ỷ, một chấp niệm không thể từ bỏ với người con gái có đôi “mắt biếc” – Hà Lan.


Dẫu có biết là mọi chuyện sẽ phải kết thúc như thế mới hợp lý , cháu vẫn thích một kết thúc có hậu hơn, hoặc ít ra số người bị tổn thương trong chuyện tình của thầy giáo Ngạn sẽ không nhiều như thế. Kể cả như vậy, thì cháu cũng vẫn thích giọng văn giản dị, mộc mạc của chú lắm. Thật thích hợp để ta có thể chậm lại một chút trong cuộc sống bề bộn này ấy ạ.


Mong là sau này cháu sẽ có cơ hội được đọc nhiều hơn nữa tác phẩm của chú. Và cháu cũng thích những chuyện khác lắm… hì hì


Ký tên

Myin


Bạn có thấy đồng cảm với bức thư này không? Hãy chia sẻ cho Bookiee biết nhé! (*) Bản quyền bài viết thuộc về BOOKIEE.ORG. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

_____________________________ Bookiee - Sách là niềm vui 👉 Fanpage 👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN 👉 Instagram 👉 Youtube 👉Quyên góp

1 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả