[Sách Gubott] Sáu Chú Vịt Con - Katharine Pyle

Đã cập nhật: 7 thg 2

VỊT MẸ có tất cả 6 chú vịt con, Bì Bõm, Quàng Quạc, Vàng Sẫm, Chân Kim và Bông Mịn. Chú vịt nhỏ nhất và tinh ranh nhất được đặt tên là Đuôi Xoăn. Những chú vịt con nghịch ngợm đôi khi lại không vâng lời mẹ dặn.


Người dịch: Yến Linh (LinLin)
Giám sát: Đào Uyênn (Tetsuko)
Soát lỗi: Cát Huyền (VarinX)
Biên tập: Thu Anh (Cốm)
Thiết kế bìa: Tường Vy (Vie)

Tải sách:


Sáu chú vịt con - Katharine Pyle
.epub
Download EPUB • 2.21MB


Sáu chú vịt con - Katharine Pyle
.mobi
Download MOBI • 1.65MB

Sáu chú vịt con - Katharine Pyle
.pdf
Download PDF • 1.56MB





 


Vịt mẹ chăm chú nhìn đàn con mình…


–---

I


VỊT MẸ và sáu chú vịt con của mình sống trong một cái cây rỗng bên bờ sông, ở đây, họ sống những ngày dài hạnh phúc. Họ sở hữu một khúc sông rộng rãi sáng sủa để bơi và không bị ai làm phiền hay đánh đuổi họ.


Vịt mẹ không phải lúc nào cũng sống trong cái cây rỗng. Có lần cô ấy sống trong một trang trại ở vùng quê cách xa con sông. Nhưng cô ấy không thấy mấy vui vẻ khi ở đó. Có điều, có một con chó trông rất già sống trong trang trại. Hắn ta bị xích trong chuồng suốt cả ngày, và không bao giờ được thả cho tới khi những con vật khác đi ngủ, thế nhưng hắn ta lại thường gầm gừ và ngoàm vồ mấy chú vịt và gà mỗi khi chúng đến gần chuồng của hắn, và điều đó thường khiến chúng kinh hãi.


Thế là, chẳng còn có nơi nào có thể bơi ngoại trừ cái ao vịt nhỏ đầy bùn lầy và gần như khô cạn dưới cái nóng của mùa hè.


Nhưng điều tệ nhất của hầu hết các trang trại ở đây chính là cái cách mà những người vợ nông dân thường trộm trứng. Bất kể Mẹ Vịt đã cẩn thận cất giấu trứng của mình như thế nào, mẹ nông dân vẫn luôn tìm mọi cách để lấy chúng đi. Một lần, Mẹ Vịt cất số trứng của mình trong một ổ gà mái, và cho một con gà mái ấp trứng. Sau một quãng thời gian, gà mái đã cho nở ra 11 chú vịt tinh ranh nhất, lông tơ vàng và mềm mại nhất chưa từng thấy. Cô gà mái cũng cảm thấy hài lòng và tự hào như thể chính mình đã sinh ra số trứng vịt đó. Nhưng cô ấy lại không biết làm thế nào để nuôi dưỡng đàn vịt con này. Và Vịt Mẹ rõ ràng biết được chuyện này. Vì cô gà mái thậm chí không muốn chân của đàn vịt con bị ướt và cô ấy dường như nổi điên lên khi một ngày nọ đàn vịt con bơi xuống nước.



Cô ấy hướng đôi cánh của mình về phía trang trại ở đằng xa…


Sau khi Vịt Mẹ quyết định sẽ không ở lại trang trại nữa, cô bắt đầu bước vào thế giới rộng lớn của mình mà không nói cho bất kì ai một lời nào, Mẹ Vịt cứ thế lạch bạch đi cho đến khi tới một gốc cây rỗng bên bờ sông. Và tại đây, cô ấy xây dựng nên một tổ ấm, ấp một đàn vịt con cho chính mình, và nuôi dưỡng chúng như cái cách mà những chú vịt con nên được nuôi dưỡng, Vịt Mẹ và đàn vịt con đã sống rất hạnh phúc.



-----


II

VỊT MẸ có tất cả 6 chú vịt con, tên của chúng theo thứ tự từ đứa lớn nhất là Bì Bõm, Quàng Quạc, Vàng Sẫm, Chân Kim và Bông Mịn. Chú vịt nhỏ nhất và tinh ranh nhất được đặt tên là Đuôi Xoăn.


Trong đó, Vàng Sẫm, Bông Mịn và Đuôi Xoăn thuộc giống cái, còn lại là ba chú vịt điển trai.


Vào một ngày đẹp trời, khi gió thổi lá bay xào xạc, mấy chú thỏ rừng nhảy cẫng lên và vui vẻ tung tăng, Mẹ Vịt nói với đàn con nhỏ của mình rằng cô ấy sẽ dẫn chúng đi rong chơi một hôm.


“Ồ, tốt quá, thích quá” - đàn vịt con hào hứng hét lớn, đôi cánh bé xíu vỗ vỗ vui mừng.



Trong cái cây rỗng ấy thật ấm cúng làm sao…


Vịt Mẹ lấy ra một cái giỏ nhỏ bằng cỏ khô mà bác chuột xạ hương đã làm cho cô ấy, rồi cô cùng các con của mình gói đầy bữa trưa vào. Có cải xoong giòn, cần tây, và những con ốc nhỏ cùng đủ các loại mà mấy chú vịt con thích ăn.


Ngay sau khi chiếc giỏ được gói ghém xong, họ liền xuất phát…


Đàn vịt con nghĩ rằng chúng có lẽ sẽ đi xuống sông, nhưng thay vào đó Vịt Mẹ lại dẫn chúng vào rừng, một nơi cách xa mặt nước.


“Chúng ta đi đâu vậy mẹ? Chúng ta đang đi đâu đấy ạ?” Đàn vịt con hỏi mẹ, nhưng Vịt Mẹ chỉ cười và lắc đầu không nói cho chúng biết.


Một lúc sau, họ đã đi ra khỏi khu rừng và đến một đồng cỏ, nơi có một đống đá cao..


“Chúng ta sẽ tổ chức buổi dã ngoại ở đây” - Vịt Mẹ nói.


Cô đặt chiếc giỏ xuống, rồi mở gói thức ăn ra, Vịt Mẹ và đàn vịt con ngồi quây quần bên nhau, họ ăn và ăn. Và tất cả các món đều ngon làm sao! Như là các món ăn có trong các chuyến dã ngoại.


Sau khi họ đã ăn uống no nê, Vịt Mẹ cất tiếng: “Nào, các con hãy leo lên đỉnh của những tảng đá và nhìn xem chúng ta sẽ thấy gì nhé”



Nghe Vịt Mẹ nói thế, một chú vịt con đã đi đến bên một chiếc ống dẫn nước mưa và nằm dưới một ngọn nước phun mạnh nhất.


Thật là vui! Và cũng thật là tuyệt khi trèo qua các tảng đá, mấy chú vịt con loạng choạng, trượt chân và kêu lên, Vịt Mẹ theo sau giúp đàn con mình. Một lúc sau, họ nhìn thấy mình đã leo lên đến đỉnh cao nhất của ngọn đá, và ồ, một cơn gió thoảng thổi qua…


“Nhìn kìa!” - Vịt Mẹ nói. “Các con có thấy phía bên kia không?” - Cô ấy vừa nói vừa chỉ đôi cánh của mình về hướng một trang trại ở đằng xa. “Đó là nơi mà mẹ đã từng sống”


“Sao vậy mẹ” - Vịt con kêu lên, “Chúng con nghĩ mẹ luôn sống bên cạnh bờ sông, trong cái cây của chúng ta”


“Không hẳn như vậy, mẹ đã từng sống ngay trong trang trại đó” - Vịt Mẹ trả lời. Và cô ấy bắt đầu kể cho đàn con của mình nghe câu chuyện lúc đó, về cuộc sống của cô ấy lúc còn ở đây, và sẽ như thế nào nếu cô ấy tiếp tục ở lại. Đàn vịt con có lẽ đã được nuôi bởi một cô gà mái thay vì Mẹ Vịt. Điều đó nghe thật kinh khủng đối với đàn vịt con, rằng chúng có thể có một người mẹ khác thay cho người mẹ hiện tại của chúng. Chúng muốn được biết gà mái là gì, bởi vì tất nhiên là chúng chưa bao giờ nhìn thấy con gà mái nào, và không biết họ sống ở đâu. Mẹ Vịt cố gắng để diễn tả cho vịt con biết, nhưng chúng vẫn không thể nào hiểu hết được.

“Con không muốn một cô gà mái làm mẹ của mình đâu” - Bì Bõm kêu lên; “Nhưng con muốn nhìn thấy trang trại, con muốn nghe tiếng chó sủa, và nghe tiếng bò rống nữa. Họ có kêu lên những tiếng lớn như sấm không mẹ, mẹ dẫn chúng con đến đó một chút, mẹ nhé?”


Thế nhưng Mẹ Vịt lại trả lời với vịt con rằng, thực sự không thể. Bởi vì sẽ rất nguy hiểm nếu như quay lại trang trại. Nếu bác nông dân và vợ ông ấy nhìn thấy đàn vịt, họ sẽ bắt chúng và nhốt vào chuồng, và sẽ không bao giờ cho chúng trốn thoát lần nữa.


Ý nghĩ về điều đó khiến những vịt con khác sợ hãi, duy chỉ có Bì Bõm thì vẫn kiên quyết nói: “Cô ấy không thể bắt được con đâu! Con có thể mổ rất mạnh và chạy rất nhanh, con ước gì mẹ sẽ dẫn con đến đó xem một chút, mẹ nhé, chỉ xem qua một lượt thôi.”


Mẹ Vịt không trả lời, bởi vì cô ấy nhìn thấy một đám mây đen lớn đang tụ lại trên đỉnh đầu.


“Nhanh lên, các con, nhanh lên” - Mẹ Vịt kêu lên. “Sắp có bão, chúng ta phải về nhà trước khi nó kéo đến”


Rồi họ hối hả leo xuống thật nhanh, và bắt đầu băng qua khu rừng nhanh nhất có thể, họ tranh thủ thời gian đến mức về đến cái cây rỗng ngay khi những giọt mưa nặng hạt đầu tiên rơi xuống.


Tất cả đều thở hồng hộc và thấm mệt, đặc biệt là Đuôi Xoăn. Nhưng như mẹ chúng nói, đây không phải là vấn đề vì chúng đã thoát khỏi được tình trạng ướt nhũn.



Vấu thật chặt và chú vịt con bắt đầu kéo kéo...


----

III


THẬT ấm áp làm sao khi ở trong cái hốc cây khô ráo, khi bên ngoài mưa ngày càng mạnh và nặng hạt hơn, và dòng nước chảy dài xuống thân cây.


Một lúc sau, đàn vịt con lấy đồ chơi ra và ngồi nghịch với chúng, nhưng ngay sau đó chúng thấm mệt, chúng quay sang nép vào Vịt Mẹ, và nài nỉ cô ấy kể cho chúng nghe một câu chuyện.


“Một câu chuyện?” - Vịt mẹ hỏi. “Tốt lắm. Các con muốn nghe kể về câu chuyện gì?”


“Kể về Vẫy Vẫy Đuôi!” - Bì Bõm và Quàng Quạc kêu lên.


“Không, không. Đừng kể về điều đó” - Đuôi Xoăn cầu xin. Gần như rơm rớm nước mắt. “Nó là một câu chuyện buồn, mẹ ạ. Nó sẽ làm con khóc mất.”


“Xì!” (khinh bỉ) “Anh sẽ không là một đứa bé sẽ khóc chỉ vì một câu chuyện!” -Bì Bõm nói. “Tiếp đi mẹ, mẹ sẽ kể mà đúng không?”


Bốn chú vịt khác cũng muốn nghe câu chuyện, vì vậy Mẹ Vịt bảo với Đuôi Xoăn nếu cô bé không muốn nghe, cô có thể chạy vào góc nào đó và chơi một mình một lúc, và khi câu chuyện kết thúc cô bé có thể quay lại và chọn một câu chuyện khác. Bất cứ một câu chuyện nào mà cô ấy thích, và đó là câu chuyện kế tiếp mẹ sẽ kể cho nghe.


Vì vậy Đuôi Xoăn, một cô bé luôn ngoan ngoãn và vâng lời, chạy đến một góc và lôi con búp bê của mình ra, và bắt đầu chơi. Trong khi đó, Mẹ Vịt kể cho những vịt con khác nghe về câu chuyện kia.


Và đó là một câu chuyện buồn của Vẫy Vẫy Đuôi.





Chúng nằm ngã ngửa trên mặt đất…


-----

IV


“VẪY VẪY ĐUÔI là một câu chuyện về một chú vịt con rất nghịch ngợm. Cậu ấy hay gây gổ với các anh chị em của mình, và luôn muốn mọi điều tốt đẹp nhất thuộc về bản thân. Điều tệ nhất là, cậu bé thường không nghe lời người mẹ yêu dấu của mình. Thỉnh thoảng, mẹ cậu hầu như không biết phải làm gì, và bà rất lo lắng khi để con trai mình quá nghịch ngợm như thế.


“Hết lần này đến lần khác mẹ của Vẫy Vẫy dặn cậu ấy rằng không bao giờ được đi ra khỏi cửa nếu trời mưa”. (Các con biết đó, mẹ thường nói với các con rằng chính mẹ, và cả các con là sẽ rất, rất tệ nếu như vịt con đi ra ngoài mưa”. - Vịt Mẹ nói. “Nước phẳng, như ở ao, đầm và sông thì rất tốt cho loài vịt chúng ta. Nhưng nước từ trên cao đổ xuống như trời mưa, hay dòng thác, thì điều đó rất tệ. Đôi khi, vịt có thể chết đuối trong đó).


“Một ngày nọ, trời bắt đầu mưa và mưa và mưa xung quanh nhà của Vẫy Vẫy.


“Ngày hôm đó mẹ của Vẫy Vẫy rất bận, cô ấy không có thời gian để trông chừng các con mình, nhưng cô ấy cũng không bao giờ nghỉ có đứa nào dại dột đến mức sẽ đi ra ngoài lúc trời mưa. Cô ấy đã nói với chúng quá thường xuyên về sự nguy hiểm của điều đó.

“Thế nhưng Vẫy Vẫy Đuôi lại không tin vào bất cứ điều gì mà ai đó nói với cậu ta. Cậu ấy đợi cho đến khi người mẹ bận rộn và các anh chị của mình bận vui chơi , rồi cậu lặng lẽ lẻn đi, và ra ngoài trời mưa.”

“Ồ, cảm giác thật tuyệt làm sao! Cậu ấy giơ mỏ của mình lên và tham lam bắt lấy những hạt mưa rơi xuống”

“Nó ướt” - Vẫy Vẫy tự nói với chính mình. “Nhưng nó chưa đủ ướt.”


“Ở một góc, một ống dẫn nước mưa từ trên mái của trang trại chảy xuống. Mưa ầm ầm đổ xuống và ống nước phun ra như một dòng thác.”



Bà Muskrat già từ dưới bờ sông bơi lên...


“Chà! Đây là thứ ẩm ướt nhất từ trước tới giờ!” - Vẫy Vẫy kêu lên. “Đây là nơi dành cho mình!”


“Vẫy vẫy sau đó vào ống dẫn nước mưa, nơi có dòng nước phun ra mạnh nhất. Cảm thấy lưng thật thoải mái, Vẫy Vẫy ngước cao đầu của mình lên, mở mỏ ra và nuốt nước nhanh nhất có thể. Sau khi cả người ướt mem, chú vịt con mới cảm thấy đủ.


“Giá mà mẹ có thể nhìn thấy mình ngay lúc này” - Vẫy Vẫy tự nói với chính mình.


“Vì vậy mà cậu ta nuốt, nuốt và NUỐT, mãi cho đến khi bụng cậu ấy đầy đến vỡ tung. Giống như một quả bong bóng bị thổi quá đầy không khí, và điều đó đã đặt dấu chấm hết cho cuộc đời Vẫy Vẫy.


“Mãi cho đến khi hết mưa, mẹ Vẫy Vẫy mới phát hiện cậu ta không có ở nhà. Cô ấy đi ra ngoài tìm con trai mình, nhưng cô ấy không tìm thấy. Mẹ Vẫy Vẫy liên tục gọi con trai mình nhưng vẫn không nghe thấy ai trả lời và cũng không thấy con mình đâu. Cậu ấy đã không bao giờ trở về được nữa….


“Mẹ Vẫy Vẫy khóc thương Vẫy Vẫy, các anh chị em Vịt khác cũng khóc, họ không bao giờ có thể nhìn thấy Vẫy Vẫy lần nữa, bởi vì cậu ấy đã nổ tung dưới cái ống nước mưa…”


Đó là một câu chuyện buồn luôn làm Đuôi Xoăn phải bật khóc. Cô ấy đi ra khỏi cái góc lúc nãy trước khi câu chuyện của Mẹ Vịt kết thúc. Đuôi XoănXoăn đến và chọn một câu chuyện khác hẳn với thể loại mẹ cô ấy vừa kể. Và câu chuyện đó đã làm mọi người cứ cười và cười, vì đó là một câu chuyện vui vẻ.


Nhưng Mẹ Vịt luôn thích kể cho các con của mình nghe về câu chuyện của Vẫy Vẫy. Vì cô cho rằng đó là một bài học cho các con của mình.




Ông ấy quyết định đến và sống ở rừng gỗ, một nơi khô ráo hơn…


----

IV

MỘT ngày mưa dầm dề cuối cùng cũng tạnh trong đêm khuya, sáng hôm sau, khi các chú vịt con tỉnh giấc, trong lòng cảm thấy hạnh phúc vui vẻ, mặt trời lên rạng rỡ và quang đãng. Điều đó có nghĩa là chúng có thể đi xuống sông và bơi lội như những ngày bình thường.


Rất nhanh sau bữa ăn sáng, cả gia đình Vịt bắt đầu ra bờ sông. Mấy chú vịt con lăn tăn chạy đi trước, trong khi Vịt Mẹ lạch bạch chạy theo sau. Chỉ có Curly - Tail là đi bên cạnh mẹ mình, nép vào cánh của mẹ. Cô bé luôn luôn thích ở gần cạnh mẹ mình.


“Các con của mẹ, đừng đi xuống nước trước khi mẹ tới” - Vịt Mẹ gọi con mình khi chúng chạy lên phía trước.


“Không đâu, thưa mẹ, chúng con sẽ không như thế,” - Vịt con trả lời.


Bì Bõm là chú vịt con lớn nhất, mập mạp nhất và năng động nhất. Cậu ấy có thể chạy nhanh hơn các chú vịt khác, thế nên cậu ấy chạy nhanh đến bờ sông đầu tiên, cậu bắt đầu tìm thức ăn trên đường, bất kì một con bọ béo hay rầy cỏ, hay nòng nọc đều là thức ăn của chú Vịt Bì Bõm. Bì Bõm là một chú vịt con tham ăn. Vịt Mẹ thường xuyên nhắc nhở Bì Bõm rằng đừng quá tham ăn và hãy chia sẻ cho các anh chị của mình, nhưng Bì Bõm chưa bao giờ sẵn lòng để làm điều đó.


Bằng đôi mắt đen tròn sáng ngời của mình, Bì Bõm đột nhiên nhìn thấy một cái lỗ tròn nhỏ ở cạnh bờ bùn, ở phần mép của cái lỗ có một cái gì đó trông giống cái đuôi, có vẻ là một con sâu béo tốt.


“Ô hô!” - Bì Bõm thầm nghĩ. “Con mồi béo tốt đây. Mình phải kéo nó ra ngoài và ăn nó trước khi anh em mình kịp tới và mình phải san sẻ nó.”

Với chiếc mỏ của mình, chú vịt Bì Bõm bổ nhào vào chiếc đuôi đó và kẹp chặt nó lại rồi bắt đầu kéo kéo.




Cô ấy đưa một cái cho Bông Mịn và một cái cho Đuôi Xoăn.


Bấy giờ cái đuôi đó không còn là của con sâu nữa, mà là của một con rắn nâu nhỏ đang nằm trong một cái hố (thực ra là tổ của con rắn đó) và ngủ say.


Khi con rắn cảm thấy có thứ gì đó vô hình đang ngoạm giữ lấy đuôi của mình, nó vô cùng hoảng sợ. Nó bắt đầu kéo và vật lộn, cố gắng để thoát ra, còn Bì Bõm thì cố nắm giữ và kéo con rắn ra ngoài. Đây chắc hẳn phải là một con sâu béo tốt tuyệt vời lắm mới khó kéo đến vậy, Vịt con thầm nghĩ, chú càng kéo mạnh hơn và quyết tâm phải có được con mồi.


Thế nhưng, trước khi Bì Bõm có thể kéo ra, thì Quàng Quạc và những chú Vịt khác đã nhìn thấy, và chúng háo hức chạy thật nhanh đến để chia sẻ bất cứ thứ gì mà Bì Bõm có.


Chúng bắt đầu nắm lấy đuôi và bắt đầu kéo, tất cả bọn chúng hợp lại là quá mạnh đối với con rắn. Điều gì đến cũng phải đến. Đám vịt con kéo nó, kéo ra và kéo ra, từng lúc một dài hơn, cuối cùng thì đầu con rắn cũng trượt ra khỏi lỗ. Sau đó, con rắn xoắn người lại và rít lên sợ hãi.


Khi đám Vịt con nhìn thấy thứ mà chúng bắt được không phải là một con sâu mà là một con RẮN, chúng vô cùng kinh hãi đến mức nằm ngã ngửa trên mặt đất rồi nằm đó và không dám động đậy. Chúng thậm chí không dám nhìn xem con rắn đã đi hay đang chuẩn bị nuốt chửng chúng. Những đám Vịt con không biết là, con rắn cũng sợ hãi như chúng, ngay khi nó được thả tự do, nó đã trườn xuống nước để chăm sóc chiếc đuôi bị cắn véo của mình trong yên tĩnh.


Đám Vịt vẫn nằm yên đó cho đến khi Mẹ Vịt và Đuôi Xoăn đến nơi. Thoạt đầu, mẹ Vịt không biết điều gì đã diễn ra với chúng, cô ấy sợ rằng chúng bị thương hay ốm. Nhưng khi Mẹ Vịt đỡ chúng đứng dậy, cô ấy thấy không có vết thương nào mà chỉ có sự sợ hãi trên mặt chúng, và cô ấy bắt đầu cười chúng.


“Giờ thì hãy nhìn đi, các con,” - Mẹ Vịt nói một cách nghiêm túc. “điều gì xảy ra khi tham lam, nếu các con không vội vã chạy đến và cố bắt lấy con sâu, rồi ngấu nghiến nó. Đợi cho đến khi mẹ tới, mẹ có thể sớm nói cho các con rằng cái con đang tìm thấy không phải là một con sâu mà là một con rắn.”



Xung quanh cây ngưu bàng phía bên kia xuất hiện một sinh vật với bộ lông xám to lớn.


Mấy chú vịt con cảm thấy rất xấu hổ, chúng cảm thấy mình đã hành động một cách ngu ngốc và tham lam. Chúng càng cảm thấy buồn hơn khi Mẹ Vịt nói rằng vì chúng đã nóng nảy và hốt hoảng nên cô không cho phép chúng xuống nước vào lúc này. Chúng phải ngồi trên bờ một lát cho bình tĩnh lại.


Sau đó, Mẹ Vịt dắt Đuôi Xoăn đi xuống một chỗ nước cạn dưới con sông và bắt những con nòng nọc nho nhỏ cho cô bé, trong khi các anh chị của Đuôi Xoăn thì phải ngồi thành một hàng dọc theo bờ sông và nhìn xuống.


Cũng không lâu lắm, Mẹ Vịt bắt đầu gọi chúng đến, nhưng trước đó thì đàn Vịt con đã vui mừng chạy xuống dốc và trượt chân xuống nước. Ở đó, chúng leo lên leo xuống, đạp lên đầu nhau, và có những cuộc bơi đua rất vui vẻ cùng nhau như mọi khi, và cuộc phiêu lưu mạo hiểm với con rắn lúc nãy chẳng còn đọng lại mấy. .



----

V

KHI mấy chú Vịt ở nhà thay vì đi ra sông (thì đó cũng là lúc trời quá lạnh hoặc có bão khiến chúng không thể ra ngoài được)húng có mấy món đồ chơi để chơi cùng. Bì Bõm và Quàng Quạc có một chiếc xe đẩy nhỏ và một con bọ hung đã được thuần hoá và huấn luyện nó kéo chiếc xe đẩy. Thỉnh thoảng, chúng lại cho con búp bê lái chiếc xe đẩy. Chúng có hai con búp bê, một là của Bông Mịn và cái còn lại của Đuôi Xoăn. Bà Muskrat đã làm những con búp bê đó cho chúng, cũng chính là bà chuột xạ hương già - người đã làm chiếc giỏ dã ngoại cho Vịt Mẹ. Bà Muskrat đã làm những con búp bê này từ những mẩu rễ cây già, bà đã gặm và tạo hình nó bằng chính hàm răng sắc nhọn của mình cho đến khi nó trông giống như hai chú vịt con bằng gỗ nhỏ.




Hai cô gà và vịt vui mừng khi được gặp nhau.


Bông Mịn và Đuôi Xoăn yêu hai con vịt búp bê hơn tất cả những món đồ mà chúng có. Chúng cứ mặc quần áo vào cho nó rồi lại cởi ra, và mang hai con búp bê này đi ngủ cùng vào buổi tối, thỉnh thoảng lại đem nó ra sông chơi chung với chúng.

Những chú vịt khác cũng thường ước gì mình có được búp bê, thế nhưng bà Muskrat chỉ làm có hai con - một cho Bông Mịn và một cho Đuôi Xoăn. Việc mà cô ấy tình cờ chỉ làm cho hai chú vịt đó chứ không phải những chú vịt khác là vì:


Một ngày nọ, cả gia đình nhà Vịt xuống sông để bơi lội như bình thường, và sau đó Vịt mẹ cảm thấy rất buồn ngủ. Cô ngồi xuống bờ dưới ánh nắng ấm áp, cả lũ vịt con ngồi xung quanh cô, chớp chớp mắt, một lúc sau tất cả đều đi vào ngủ. Những chú vịt con thức giấc trước tiên. Chúng trố mắt và xôn xao, và chúng cất tiếng ngay vì chúng đã quá mệt mỏi khi phải ở yên một chỗ.


"Mẹ ơi, chúng con đi lên bờ sông một chút được không?"


Vịt mẹ buồn ngủ quá không thể làm gì hơn là chỉ mở he hé đôi mắt. "Được, chỉ là đừng đi quá xa và đừng xuống nước."


Những chú vịt nhỏ hứa rằng chúng sẽ không làm thế, và sau đó chúng vui vẻ cùng nhau chạy nhảy. Ngay sau đó, chúng đến một bờ sông khá cao và ngập nước. Tại đây, chúng bắt đầu vui đùa bằng cách đẩy những mảnh bùn và đá cuội xuống nước để tạo thành tia nước bắn lên tung toé.


Đột nhiên, chúng nghe thấy một thứ gì đó đang khuấy động và sột soạt bên dưới. Chúng dừng lại, lắng nghe và nhìn. Bì Bõm và Chân Kim thậm chí còn rón rén đến rìa của bờ sông và nghiêng người phía trước, cố gắng xem có gì ở đó. Bông Mịn thì sợ nếu không cẩn thận thì có thể bị rơi xuống sông.