[Sách Gubott] Lễ Giáng Sinh Ở Merryvale - Alice Hale Burnett

Đã cập nhật: 28 thg 12, 2021

Một câu chuyện ấm áp vào ngày lễ Giáng sinh. Hãy cùng theo chân của những đứa trẻ tại Merryvale chuẩn bị một buổi tiệc cho một gia đình khó khăn vào dịp đặc biệt này nhé.


Người dịch: Thanh Hằng (nnth)
Giám sát: Đào Uyênn (Tetsuko), Quốc Duy (ZuyKuteVjpPro)
Soát lỗi: Nhật Lê (Reiichi)
Biên tập: Thu Anh (Cốm)
Thiết kế bìa: Tân Nguyễn (Xeko)

Tải sách:

Giáng sinh ở Merryvale - Alice Hale Burnett
.epub
Download EPUB • 622KB
Giáng sinh ở Merryvale - Alice Hale Burnett
.mobi
Download MOBI • 451KB

Giáng sinh ở Merryvale - Alice Hale Burnett
.pdf
Download PDF • 504KB







 


“Ước gì bố mua cho tớ một chiếc xe trượt tuyết mới giống như trong tờ quảng cáo đó,” Toad thở dài.


Những cậu bé Merryvale

Bởi Alice Hale Burnett


Tuyển tập sáu câu chuyện có thật dành cho các bạn nhỏ, kể về những việc làm thú vị của hai anh em “Toad” và “Chuck” Brown cùng với bạn bè, “Fat”, “Reddy” và những đứa trẻ khác.

Những cuốn sách được viết để bé trai có thể đọc và hiểu về đám trẻ ấy, đồng thời miêu tả một cách chân thực cuộc sống của chúng tại thị trấn nhỏ.


Ngày gánh xiếc đến Merryvale

“Toad” và “Reddy” đã không ngờ rằng nhiệm vụ tắm rửa cho những chú voi lại khó khăn đến thế, dù vậy, may mắn làm sao, mỗi cậu vẫn kiếm được cho mình hai tấm vé vào rạp xiếc. Một đám trẻ hớn hở đến thăm gánh xiếc


Truyện kể về người da đỏ của bố Brown

Câu chuyện của bố được tiếp tục bởi một vị khách bất ngờ, người thoạt đầu làm chúng ngạc nhiên, nhưng sau đó lại khiến cả nhóm nhỏ đang tụ tập quanh đống lửa thích thú.


Buổi dã ngoại ở Merryvale

Cậu đã bao giờ đi dã ngoại trên một chiếc xe thồ lớn của trang trại, với thật nhiều những đứa trẻ khác chưa? Sau đó, cậu có bắt thật nhiều cá hồi và nướng chúng lên trước khi đốt lửa trại không? “Toad” và “Reddy” đã trải qua tất cả những điều đó và có một ngày dài thật đáng nhớ.


Lễ Giáng sinh ở Merryvale

Cửa hàng đồ chơi của ông Williams là nơi đã thu hút sự chú ý của “Toad” và bạn bè từ rất lâu trước khi Giáng sinh đến. Chúng lên kế hoạch mang đến niềm vui bất ngờ cho một gia đình nghèo. Các cậu bé dựng lên những pháo đài tuyết và chơi ném tuyết thật thỏa thích.


Những cậu bé Merryvale ở trang trại

Bà của “Toad” mời cậu và “Reddy” về quê một tháng. Trải nghiệm của chúng ở trang trại Sunnyside cùng với những chú ngựa, bò, đàn heo và đàn gà được kể lại theo một cách vô cùng thú vị. Và chúng cũng đã có được những khoảnh khắc quý giá tận hưởng chuyến đi thuyền, bơi lội và câu cá trên con lạch nhỏ.


Halloween ở Merryvale

Suốt nhiều ngày trời, các cậu bé đã luôn mong ngóng bữa tiệc được tổ chức tại nhà của Toad Brown. Cuối cùng thì đêm ấy cũng đến với thật nhiều trò chơi mới, mặc dù đã có một vài thứ diễn ra không nằm trong kế hoạch.


MỤC LỤC

Chương I. Mong ước của Toad

Chương II. Trận đấu tuyết

Chương III. Chiến thắng

Chương IV. Một phen ngỡ ngàng của Chuck

Chương V. Chuyến thám hiểm trong tuyết

Chương VI. Lòng vị tha của Toad

Chương VII. Lên kế hoạch cho điều bất ngờ

Chương VIII. Thứ mà Mike tìm thấy

Chương IX. Buổi sáng Giáng sinh





Lễ Giáng sinh ở Merryvale


CHƯƠNG I Mong ước của Toad

“Hoan hô!”, “Reddy” hét lớn.“ Kỳ học kết thúc rồi và chúng ta được nghỉ hẳn hai tuần!”, rồi cậu tung chiếc nón vào không trung.


“Hãy về nhà theo con đường qua ngôi làng, tụi mình sẽ có thể ghé qua cửa hàng đồ chơi của ông Williams”, Thomas Brown, hay “Toad”, chạy đến và đề nghị.


“Được thôi”, Reddy đồng ý, “tớ sẽ cho cậu thấy món quà tớ muốn vào Giáng sinh”, và chúng cùng nhau xuống phố.


“Có vẻ như đêm nay tuyết sẽ rơi,” Toad nói, “cậu có ước rằng đó sẽ là một trận tuyết lớn không? Sau đó chúng ta có thể tụ tập tất cả những đứa khác lại và cùng chơi ném tuyết.”


“Đó là điều tuyệt nhất mà tớ biết, sau việc đi bơi trong con lạch,” Reddy trả lời.


“Đây rồi,” cậu reo lên vài phút sau đó. Cả hai đứa trẻ cùng dừng lại trước cửa kính của một cửa hàng nhỏ trông vô cùng rực rỡ, trưng bày đầy những món đồ chơi Giáng sinh tuyệt vời.


“Nhìn những lưỡi trượt được treo trên chiếc xe trượt đó kìa. Đó là cái tớ muốn,” Reddy chỉ. “Cậu có thể gắn chúng vào ngay gót giày và cá là chúng sẽ không bao giờ bung ra được.”


“Chúng được đấy,” Toad đồng ý, “nhưng hãy nhìn đoàn tàu kia. Nó chạy thẳng qua đường hầm rồi lại leo lên cầu. Tớ tự hỏi không biết nó có thể chạy nhanh đến mức nào.”


“Cái găng tay đằng đó trông thật bảnh,” Reddy chỉ vào một bộ đồ bóng chày. “Tớ sẽ không sợ bất cứ quả bóng nào bay đến nếu tớ đeo nó.”


“Ước gì bố mua cho tớ một chiếc xe trượt tuyết mới giống như trong tờ quảng cáo đó,” Toad thở dài. “Cái của tớ đã hỏng từ mùa đông năm ngoái rồi, lúc tớ đâm sầm vào cái cây cùng với cả cậu và Herbie trên xe.”


“Phải rồi, cậu đã làm thế,” Reddy cười lớn. “Tớ vẫn nhớ cả ba chúng ta đã bay thẳng vào một đống tuyết.”


“Có một con dao găm đẹp chưa kìa,” Toad tiếp tục nhận xét. “Ý tớ là con dao có cán làm bằng ngọc ấy, ngay cạnh con búp bê mặc váy hồng.”


“Ồ!” Reddy la lên, “cái đó mới hợp với tớ làm sao,” đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một bao cát.


“Cậu dùng nó thế nào?”


“Sao chứ! Cậu thấy đó, mỗi đầu của nó đều được cột một đoạn dây chun, cậu sẽ buộc một đầu vào cái đai tròn trên sàn nhà và đầu còn lại vào thứ gì đó ở trên cao. Và khi cậu cho nó một cú đấm, nó sẽ đáp lại bằng một tiếng nổ thật lớn.”


“Chà, tớ muốn có một trái bóng hơn, sau đó thì chúng ta có thể thành lập một đội bóng chính thức,” Toad bình luận.


“Tớ dám cá rằng tất cả những cái đó thực tế chỉ khoảng 10 đô la thôi,” Reddy đánh bạo, chỉ vào một hộp bi trước cửa sổ. “Nếu như tớ đủ giàu thì tớ đã mua chúng.”


“Để làm gì chứ? Cậu đã có quá nhiều rồi. Cậu thắng gần như tất cả số bi của tớ. Nhìn kìa!” cậu thì thầm, “ mẹ của Herbie đang vào cửa hàng. Hãy xem xem cô ấy sẽ mua gì.”


“Chúng cháu chào ông ạ,” hai cậu bé cùng lên tiếng, khi ông lão Williams với mái tóc bạc trắng, gò má ửng đỏ và đôi mắt xanh biếc nhấp nháy, bước ra ngoài cửa và mỉm cười với chúng.


“Mừng Giáng sinh, mừng Giáng sinh!” ông đáp lại. “Các cháu đã là những cậu bé ngoan chứ?”


“Chắc chắn rồi ạ,” Toad reo. “Tất cả mọi người đều ngoan vào trước lễ Giáng sinh.”


“Được thôi, vậy hãy về nhà đi nào, và ta sẽ nói cho mẹ của các cháu về món quà mà các cháu muốn,” ông lão hứa. “Mẹ của Herbie đang ở đây và cô ấy sẽ không muốn tiết lộ món quà của mình cho hai cháu đâu.”


“Vâng ạ,” Reddy trả lời. “Ông đừng quên nói rằng cháu muốn một bao cát và một đôi giày trượt nhé.”


“Còn cháu thì muốn một chiếc xe trượt mới,” Toad phụ họa, khi chúng bắt đầu bước đi.


“Ôi trời, tớ đã chẳng thể ngắm hết một nửa chỗ quà đó. Còn cậu?” Reddy phàn nàn.


“Ồ thôi nào, tụi mình có thể quay lại lần nữa vào buổi chiều,” một câu trả lời đầy phấn khởi.


“Dù sao thì cậu cũng phải ghé qua nhà tớ nhé,” cậu gọi với theo khi họ chia tay nhau.



CHƯƠNG II Trận đấu tuyết


Tối hôm ấy, trận tuyết mà Toad và Reddy hào hứng chờ đợi cũng đến, và đến sáng, tuyết đã rơi dày đến vài phân. Một nhóm các cậu bé tụ tập tại bãi cỏ nhà Brown, vì nghe tin về trận đấu tuyết đã được lan truyền trước đó.


“Tớ là người chọn đầu tiên!” Charley Brown la lớn, đó là một cậu bé có gương mặt vui vẻ với biệt danh “Chuck”.


“Thứ hai,” Reddy hét, và khi đã chia đội xong, Toad thấy mình, Herbie, một cậu bé cậu thường chơi cùng, và bốn đứa trẻ khác cùng ở đội của Reddy.



“Tấn công!”, Reddy hét, những cậu bé khác theo ngay sau gót chân cậu.

Sau đó, người chọn, cũng là hai đội trưởng, quyết định dựng lên hai pháo đài cách nhau 10 thước, và nhất trí thời hạn nửa giờ để hoàn thành việc xây dựng.


“Tụi mình cần phải nhanh lên,” Reddy nói với những cậu bé mà cậu đã chọn về đội mình, “tớ nghĩ,” cậu nhỏ tiếng thêm vào, “ba người trong số chúng ta sẽ xây pháo đài và những người còn lại thì làm bóng tuyết, vì tụi mình phải có thật nhiều bóng trong tay để không cần dừng lại tạo bóng khi chúng ta vẫn còn đang chiến đấu.”


“Làm nhanh lên nào,” cậu thúc giục khi đã chọn ra được hai người khác cùng mình dựng pháo đài.


Toad đắp một đống tuyết thật lớn trong khi Reddy và Herbie dùng thuổng gỗ nén nó thành một bức tường cong như trăng khuyết.


“Những quả bóng tuyết thế nào rồi các cậu?” Toad hỏi ba cậu bé đang chăm chú nặn bóng.

“Tụi tớ đang xếp chúng lên nhau, như thế sẽ dễ lấy hơn,” một cậu bé trả lời.


“Chúng rất cứng và chắc chắn nhé,” cậu khác nói. “Nặn tuyết cũng vui đấy.”


“Chúng ta cũng sẽ có thật nhiều nữa,” cậu thứ ba cười lớn.


“Không biết Fat đang làm gì thế nhỉ?” Reddy lớn tiếng nói. “Anh ấy đang xách một thùng nước từ nhà đến.”


Frank, hay còn được gọi là “Fat”, vì thân hình mũm mĩm của mình, là anh trai của Reddy.


“Tớ đoán là,” Toad trầm ngâm. “Anh ấy đổ nước lên pháo đài của họ. Ồ, cậu thấy không,” cậu thêm vào một lúc sau đó, “để làm nó đông cứng lại.”


“Hãy làm như thế đi,” Herbie đề nghị. “Tớ sẽ đi lấy nước,” và cậu quay về nhà.


Mười phút sau, những bức tường của pháo đài đã trở thành một khối băng vững chắc cùng với bốn chồng bóng tuyết ở bên trong, và đám trẻ nóng lòng mong đợi đến lúc cuộc vui bắt đầu.



CHƯƠNG III Chiến thắng


“Này, đội trưởng đội bên kia!” Chuck hét lớn từ một pháo đài khác, “cậu đã sẵn sàng chưa?”

“Tất cả sẵn sàng,” cậu ta trả lời. “Ném!”


Một cơn bão bóng tuyết bay qua không trung và Reddy hầu như không có đủ thời gian để cúi xuống né khi chúng cứ ào đến.


“Các cậu ấy hình như cũng có rất nhiều bóng đấy,” Toad la lên, vội vàng ôm bóng đầy tay và chạy ra ngoài để đến gần hơn.


“Tớ không nghĩ thế,” Herbie phản đối. “Tớ thấy tất cả bọn họ đều đang ở trên pháo đài. Chúng ta có nhiều hơn, tớ chắc chắn đấy.”


“Nào,” Đội trưởng hét, “tất cả các cậu hãy lấy thật nhiều bóng vào, chúng ta sẽ cùng nhau chạy ra ngoài và có lẽ ta có thể kéo họ ra khỏi pháo đài.”


Mỗi cậu bé ôm nhiều bóng nhất có thể trên một cánh tay và tay còn lại để ném.


“Tụi mình sẽ phải chạy thật nhanh đến đó rồi ném nhanh và mạnh hết sức,” Herbie nói, khi Toad đang hớt hải chạy về pháo đài với chiếc nón phủ đầy tuyết và nói:


“Bọn họ bắt được tớ rồi, nhưng tớ cũng đã ném trúng hai đến ba người bên đó!”


“Tất cả sẵn sàng”, Đội trưởng hét, và những cậu bé khác theo ngay sau cậu, lao ra ngoài.


Một đợt bóng tuyết ào tới khiến chúng chùn bước trong chốc lát, sau đó lại tiếp tục lao thẳng đến pháo đài của đối phương.


“Đừng lãng phí đạn cho đến khi các cậu đến gần hơn,” Reddy yêu cầu, và đồng đội của cậu đều nghe theo. “Đến lúc tấn công rồi,” cậu ra lệnh, khi chúng đã bao vây pháo đài.


Các cậu bé hăng say ném bóng và bị những cậu khác đang bảo vệ pháo đài đáp trả lại cũng mạnh mẽ không kém, tình thế thật khó để dự đoán đội nào sẽ dành chiến thắng. Cuối cùng, sau khi đội tấn công đã dùng hết đạn dược, đội trưởng Reddy yêu cầu cả đội rút lui về pháo đài.


“Tớ có một kế hoạch tốt hơn cho lần này,” cậu thông báo khi chúng đều đã an toàn trong pháo đài. “Khi chúng ta tấn công lần nữa, hai người trong số các cậu sẽ phải liên tục quay về pháo đài để mang thêm bóng tuyết đến cho chúng tớ. Thế thì tụi mình sẽ có thể giữ trận chiến kéo dài lâu hơn, và khi có ai thấy mệt,” cậu thêm vào, “người đó có thể đổi vị trí với một người đang lấy bóng.”


Lúc này, Herbie, người đang đứng quan sát, bất chợt hét lớn:


“Bọn họ đang đến tấn công chúng ta.”


“Hãy sẵn sàng đáp trả nào,” Đội trưởng ra lệnh và mỗi cậu lại ôm đầy bóng trên tay, chuẩn bị đẩy lùi cuộc tấn công.


“Tấn công!” Reddy hét lúc đối thủ đã đến gần, và không lâu sau, cơn mưa bóng tuyết khiến chúng phải quay về ẩn nấp ở pháo đài.


“Tuyệt thật!” Herbie kêu lên. “Nhanh lên nào, lần này, chúng ta hãy tấn công trước khi họ có cơ hội chuẩn bị sẵn sàng.”


“Này, tớ mới là Đội trưởng,” Reddy khăng khăng. “Chỉ có tớ mới được ra lệnh,” và cậu kéo chiếc mũ len trùm lên tai chuẩn bị cho cuộc tấn công sắp tới.


“Được rồi, vậy thì mau đến chỗ họ đi!” Toad hét. “Tớ đã chuẩn bị xong.”


“Đi thôi, tiếp tục tấn công!” Reddy la lớn, dẫn đầu với đồng đội theo ngay sau gót chân cậu, và sau vài phút chiến đấu căng thẳng, chúng đã đến được bức tường của pháo đài.


Những quả bóng tuyết bay thật nhanh và dày đặc từ cả hai phía, trông như một cơn bão tuyết với những vụn tuyết khổng lồ bắn ra từ mọi hướng.


Các cậu bé tiếp viện bóng cho những cậu khác tấn công luôn tất bật, nhưng chẳng bao lâu sau chúng đã nhận ra có ít bóng được đem ra từ pháo đài hơn.


“Bọn họ đã dùng hết bóng rồi,” Toad hét lớn. “Hãy đến gần hơn.”


“Lại gần nào,” Reddy gọi, “và nhắm thật chuẩn!”


Trong một phút, có thể hiển nhiên nói rằng mỗi một đối thủ, sau khi ném một quả bóng tuyết lại phải dừng lại đủ lâu để nặn quả bóng mới, và đó chính là thời cơ mà Đội trưởng Reddy đã chờ mãi.


“Tấn công bức tường!” cậu ra lệnh, và với những tiếng la hét ầm ĩ, chúng lao về phía trước.

Khi đã vượt qua những bức tường và tiến vào bên trong pháo đài, trước những cậu bé đội đối thủ trắng tay và không thể tự bảo vệ mình, chiến thắng gần như đã ở trong tầm tay.


“Thắng rồi, tụi mình thắng rồi!” Toad reo lên, tung chiếc mũ vào không trung. “Một tràng pháo tay cho Đội trưởng Reddy!”


“Hoan hô!” tất cả các cậu bé cùng hò reo.



CHƯƠNG IV Một phen ngỡ ngàng của Chuck


Một ngày trước Giáng sinh, bình minh hé rạng đầy rực rỡ và lạnh lẽo. Mẹ Brown đã dậy từ sớm, chuẩn bị pudding và những chiếc bánh nướng Giáng sinh tuyệt vời trước khi Toad và Chuck tỉnh giấc.


Toad hé mở một bên mắt khi đồng hồ đã điểm tám giờ.


“Thức dậy để làm gì chứ,” cậu nghĩ, “ở trên giường rất ấm áp và thoải mái. Ôi, nhưng có mùi gì thơm quá. Mình đoán đó là bữa sáng.”


Bất thình lình, cậu ngồi bật dậy.


“Nhìn thứ lười biếng đó kìa,” cậu nói. “Mình cá là anh ấy sẽ ngủ đến trưa nếu mình cứ để như thế, và với tất cả những gì tụi mình phải làm hôm nay.”


Chuck vẫn tiếp tục ngáy một cách yên bình.


“Nhưng mình sẽ không - mình sẽ đùa một chút,” Toad nghĩ, một cách lặng lẽ, cố gắng giữ im lặng nhất có thể, cậu len lỏi từ giường của mình đến cái chậu trong góc phòng. Cậu chỉ mất vài giây để thấm ướt một miếng bọt biển lớn với nước lạnh, và sau đó, từ từ quay trở lại chân giường của Chuck, rồi nhắm thật chuẩn.


Miếng bọt biển bay giữa không trung, theo hướng mà Toad đã nhắm, và rơi “bõm” vào quả đầu rối bù màu nâu của Chuck.