Khi Bạn Đến Một Thành Phố Mới, Liệu Còn Có Nơi Gọi Là Nhà?

Đã cập nhật: 3 thg 3, 2021

Tuổi 18 - đó là cái tuổi của sự khởi đầu, khởi đầu của một cuộc sống hoàn toàn mới lạ… Đó là cái tuổi mà bạn phải bắt đầu làm quen với cô đơn....


bài này chill phết đen vâu


Tuổi 18 - đó là cái tuổi của sự khởi đầu, khởi đầu của một cuộc sống hoàn toàn mới lạ… Đó là cái tuổi mà bạn phải bắt đầu làm quen với cô đơn. Bạn phải tự mình làm tất cả mọi việc, đi học một mình, đi ăn cũng một mình... Thậm chí không ai có thể cho bạn sự tin tưởng tuyệt đối, không ai có thể cho bạn một bờ vai để dựa vào khi mệt mỏi.



Tôi tự hỏi, tại sao trưởng thành lại cô đơn và bất lực đến thế? Cả cậu và tôi, chúng ta đều tự tay nhốt mình vào khoảng không gian lặng thinh được bao bọc bởi lớp kính kín mít, rắn chắc này. Ừ, rõ ràng là chúng ta tự mình chui vào hộp kính rồi khóa chốt lại, vậy hà cớ gì tôi và cậu lại thấy ấm ức, tủi thân và lạc lõng nhường ấy? Đã chọn cách sống trong lớp kính cách âm kiên cố tới vậy, sao còn cố hét lớn, đòi hỏi những người bên ngoài phải nghe thấy lời mình muốn nói? Chúng ta thật vô lý, phải không… Hay đó là sự khó hiểu của những đứa trẻ mới chập chững bước vào đời?



Mỗi ngày bạn đều có thể tỏ ra mạnh mẽ, vui vẻ chơi đùa cùng lũ bạn nhưng khi về khuya bạn cảm thấy thế nào? Đó là thời gian dễ khiến bản thân mỗi người rơi vào khoảng lặng của cảm xúc, của suy nghĩ. Lúc ấy, bạn luôn sống trong những hoài niệm của quá khứ; bạn nhớ cái ôm ấm áp của mẹ, bạn nhớ ngôi nhà thân thương ở quê... Bạn nhớ lại tất cả mọi thứ mà trước đây bạn chưa hề sống chậm lại để nói "cảm ơn" với chúng, với những hạnh phúc mà ta đã may mắn được hưởng trọn…


(nguồn ảnh: Shutterstock)



Để rồi bây giờ, khi phải đơn độc một mình ở nơi đây... bạn thấy tủi thân vô cùng. Giá như có thể trở về ngày còn bé nhỉ? Ngày mà mỗi chúng ta đều vô tư chơi đùa, không lo nghĩ đến ngày mai.



Nhưng không một ai có thể hiểu rõ các bạn đang thực sự cảm thấy thế nào. Ở cái thành phố vội vàng này, chả ai "rảnh rỗi" quan tâm đến tâm sự của bạn. Bởi lẽ mỗi người đều có một câu chuyện riêng và cũng như bạn, họ đều đang bận rộn với những trăn trở của riêng mình... Và cuối cùng thì, bạn cũng phải tự mình đưa ra quyết định: u buồn hay nhiệt huyết để tiếp tục bước đi? Bung mình sống một đời rực rỡ hay thu mình lại như một chú rùa… đều là lựa chọn - lựa chọn của chính bạn. Nhưng bạn biết không, bạn đang được sống với những ngày còn trẻ? Vậy cớ gì, bạn lại lãng phí nó? Tuổi trẻ được định nghĩa bằng đam mê, bằng ngọn lửa, bằng khao khát trong bạn. Tại sao phải hoài phí tuổi trẻ bởi những u buồn, những tự ti…


(nguồn ảnh: Shutterstock)



Có thể hiện tại ở thành phố lớn này, bạn không thực sự tìm được cho mình một nơi gọi là “nhà” nhưng hãy luôn tin rằng “Nhà luôn ở trong tim ta, luôn dõi theo ta và cầu nguyện những điều tốt lành đến với ta”. Dù sao đi chăng nữa, ngày mai bạn hãy cứ cười, hãy cố gắng thể hiện bản thân mình một cách hoàn hảo nhất trong mắt mọi người để khiến cha mẹ cảm thấy yên lòng, để chứng minh cho bản thân mình thấy rất “I’m OK”. Như Steve Jobs đã từng nói: “Hãy cứ khát khao, hãy luôn dại khờ”... Người thành công sẽ là người biết giấu những tâm tư ấy vào lòng để mạnh mẽ bước đi và in dấu “chất riêng” của mình ở một nơi xa lạ này. Tuổi trẻ sẽ thực sự ý nghĩa nếu bạn biết cách gác những buồn phiền qua một bên và kiêu hãnh thách thức với những gian truân…



Hãy... MẠNH MẼ LÊN CÔ GÁI CỦA TÔI ƠI!



-Thùy Diệu-


197 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả