[Sách Gubott] Halloween ở Merryvale - Alice Hale Burnett

Lại một câu chuyện nữa về các cậu bé Merryvale, bọn họ sẽ có một bữa tiệc Halloween đầy ắp niềm vui với các trò chơi, phần thưởng và cả những lời tiên tri hào hứng nữa.


Người dịch: Hương Nhi (Lép)
Giám sát: Đào Uyênn (Tetsuko), Quốc Duy (ZuyKuteVjpPro)
Soát lỗi: Thanh Hằng (nnth)
Biên tập: Thu Anh (Cốm)
Thiết kế bìa: Tân Nguyễn (Xeko)

Tải sách:


Halloween ở Merryvale - Alice Hale Burnett
.epub
Download EPUB • 2.02MB



Halloween ở Merryvale - Alice Hale Burnett
.mobi
Download MOBI • 782KB



Halloween ở Merryvale - Alice Hale Burnett
.pdf
Download PDF • 565KB



 

"Giữ cái này cho đến khi ta đi, sau đó hãy hơ nó trên ngọn nến," bà ta ra lệnh.


MỤC LỤC


Chương I: Sẵn sàng cho bữa tiệc

Chương II: Niềm vui bắt đầu

Chương III: Những quả táo đu đưa

Chương IV: Kẹo kéo

Chương V: Lời tiên đoán của phù thuỷ

Chương VI: Thổi tắt những ngọn nến

Chương VII: Tìm kiếm đồng xu bạc

Chương VIII: Chiếc bánh tuyệt vời


CHƯƠNG 1

SẴN SÀNG CHO BỮA TIỆC


“Halloween nghĩa là gì vậy bố?” Thomas Brown hỏi khi cả gia đình đang ngồi thưởng thức bữa sáng vào một buổi sáng cuối tháng Mười.


“Nó có nghĩa là buổi tối trước ngày Lễ các Thánh”, bố Brown trả lời.


“Anh có nhớ chúng ta đã có kỉ niệm gì vui vẻ vào năm ngoái không, Chuck?” Toad bình luận, Thomas thường được bạn bè gọi là “Toad”, còn Charley được biết đến với biệt danh “Chuck”.


“Làm sao mà anh quên được chứ,” cậu bé trả lời.


Gia đình Browns sinh sống ở thị trấn Merryvale trong một ngôi nhà màu trắng rộng rãi, cách xa đường lớn và cách đó không xa là nhà của Reddy - người bạn thân nhất của “Toad” và Frank - anh trai của cậu bé, với biệt danh là “Fat”.


“Bọn bố đã có khoảng thời gian vui vẻ khi bố còn là một đứa trẻ”, bố Brown tiếp tục,

“Sinh nhật của bố rơi vào đúng ngày Halloween và bà của các con luôn bảo bố mời các cậu bé trong khu phố đến bữa tiệc vào đêm đó”.


“Ồ, ước gì sinh nhật của con là hai ngày sau thì con cũng có thể tổ chức một bữa tiệc,” Toad thở dài.


“Chẳng có lý do gì mà con không thể tổ chức sinh nhật vào Halloween, nếu con thực sự muốn như vậy, Thomas ạ,” mẹ cậu bé nói và mỉm cười.


“ Ôi, mẹ ơi, tuyệt quá”, Toad kêu lên, bật dậy khỏi bàn và chạy đến chỗ mẹ để ôm bà một cái thật nồng nhiệt. “Mẹ luôn làm cho mọi thứ trở nên thật tuyệt vời”, cậu bé nói thêm.


“Hôm nay chúng ta nên mời tất cả các bạn học ở trường," Chuck đề nghị, "vì thứ Bảy là Halloween mà”.


Buổi sáng hôm đó, Toad đến trường và không mất nhiều thời gian để mời bạn bè đến dự bữa tiệc, tất cả các cậu bé đều vui vẻ nhận lời bởi vì chúng luôn có khoảng thời gian tuyệt vời ở nhà của Toad.


Đến sáng thứ bảy, mẹ Brown dẫn Toad đến nhà kho để chọn lấy một ít táo lớn và đỏ mọng.


"Hãy chắc rằng cuống của chúng đủ chắc chắn," mẹ cảnh báo cậu bé, "nếu không chúng ta không dùng chúng được đâu."


Những quả táo được đóng trong thùng với nhiều rơm để giữ cho chúng không bị đông cứng, và khi Toad đến nhà kho, cậu bé lấy hết quả này đến quả khác cho đến khi cậu nghĩ rằng mình đã có đủ. Ngay khi cậu bé đang tự hỏi mình sẽ phải bê bao nhiêu chuyến để đưa hết số táo đến nhà, một khuôn mặt ló ra sau cánh cửa.


"Chào, Reddy," Toad cười, "vào đây giúp tớ chuyển những quả táo này đi. Tớ phải mang chúng lên nhà," cậu bé giải thích, "chúng dành cho bữa tiệc tối nay đấy."


“Chẳng lẽ bây giờ chúng ta không thể ăn một quả hay sao?" Reddy hỏi, nhặt trên sàn nhà một quả táo đỏ căng bóng.


"Này, đừng lấy quả đó," Toad kêu lên, "lấy quả không có cuống ấy."


"Hả," Reddy phản đối, "có gì khác biệt chứ? Tớ có ăn phần cuống đâu."


Toad cười lớn.


"Mẹ muốn chúng có phần cuống chắc chắn. Tớ cũng không biết tại sao nữa", cậu bé giải thích.


"Bữa tiệc Halloween sẽ như thế nào nhỉ?" Reddy hỏi trong khi đang ngồi trên nóc thùng khoai tây.


"Fat nói là," cậu bé tiếp tục, "sẽ luôn luôn có ma."


“Hừm, ai lại sợ mấy chuyện trẻ con như ma quỷ chứ,” Toad chế nhạo.


“Chà, tớ cũng không sợ,” Reddy phản đối. "Tớ biết anh ấy chỉ đang cố làm tớ sợ thôi."


Sau khi các cậu bé mang táo lên nhà, Mẹ Brown nhìn qua và reo lên:


"Chúng đúng là điều mẹ muốn, những cái cuống chắc chắn như vậy."


CHƯƠNG 2

NIỀM VUI BẮT ĐẦU


Vào khoảng bảy giờ rưỡi tối hôm đó, những cậu bé được mời dự tiệc bắt đầu đến nhà của Brown, nơi mà chúng gặp một bóng người mặc đồ màu trắng ở cửa. Nó có một đôi tai thỏ kỳ lạ, được tạo hình bằng cách buộc hai góc của cái vỏ gối lại đặt ở trên đầu và khoét hai cái lỗ để tạo thành đôi mắt.


Hành lang lớn được thắp sáng bởi nhiều ngọn nến lung linh đặt trong những quả bí ngô rỗng ruột với những khuôn mặt cười toe toét trông thật là kỳ dị.


"Chà, cái này thật ma quái," Fat cười khúc khích và cả đám cười theo.


Lúc này, nhân vật mặc đồ trắng, chính là Toad, yêu cầu cả đám đi theo mình khi cậu bé dẫn chúng đến phòng làm việc của Bố Brown. Tại đây chúng đã gặp Chuck, cũng mặc đồ trắng nốt.


"Chào buổi tối, quý ngài Ma quái," Reddy khom người chào.


"Làm thế nào mà," con ma gật đầu và Chuck khó có thể nhịn cười khi cậu bé nói thêm bằng giọng trầm thấp, "Hãy mang những cái vỏ gối này vào và nhanh lên," và chỉ vào một đống trên sàn.


"Ồ, tớ biết cậu là ai," Fat cười, "nhưng tớ sẽ không nói đâu," và cậu bé vội vàng chui đầu vào một chiếc vỏ gối, xoay quanh cho đến khi tìm được đúng chỗ cho đôi mắt.


"Tai của em dài hơn tai của anh này," Herbie khoe khoang khi cậu bé nhảy về.


"Nhưng của anh vẫn đủ để nghe em nói nhé," Linn Smith cười.


Khi tất cả đã sẵn sàng, Chuck dẫn đầu nhóm những nhân vật tai dài kỳ quái vào phòng đọc sách, nơi chúng gặp Bố và Mẹ Brown, hai người mặc áo choàng đen với chiếc mũ phù thủy dài ở trên đầu. Mẹ Brown bắt đầu khuấy thứ gì đó trong một cái nồi lớn màu đen treo trong lò sưởi bằng một chiếc muôi sắt dài.


Fat bước thẳng đến lò sưởi và nhìn trộm vào nồi.


"Nếu ma có mũi," cậu bé đánh hơi, "thì con sẽ nói rằng mùi đó rất thơm."


Lúc này Bố Brown đi tới, dán một con số trên lưng mỗi cậu bé.


"Cái đó để làm gì vậy ạ?" Hopie hỏi.


"Chà, tất cả các con trông quá giống nhau đấy," Bố Brown cười, "đến nỗi ta không thể phân biệt được. Và," sau một lúc dừng lại, "sẽ có giải thưởng cho trò chơi này."


"Tuyệt quá," Herbie hét lên, "hy vọng con có thể lấy được nó."


Chuck rời khỏi phòng và một lúc sau, cậu bé quay lại với một quả bí ngô khổng lồ và đặt nó lên trên một chiếc ghế trong góc.


"Ai là số một nào?" cậu bé hỏi, đồng thời nhấc cái cuống của quả bí ngô đã bị chặt gần gốc lên thật cao.


“Đứng yên nào,” Chuck thì thầm khi Hopie tiến về phía chúng.


“Là em,” Hopie Smith thông báo từ chỗ của mình trước đống lửa, nơi cậu bé đã giúp Mẹ Brown khuấy đồ bên trong chiếc nồi đen to tướng.


"Chà, nếu em là người đầu tiên thì mau qua đây đi," Toad nói ", và anh sẽ lật vỏ gối của em lại để em không thấy gì cả."


“Đây là cái cuống,” Chuck nói, đặt nó vào bàn tay xoè rộng của Hopie.


Bố Brown lúc này đang giữ lấy vai Hopie và từ từ xoay cậu bé hết vòng này đến vòng khác.


"Ta tin rằng con đã xoay đủ nhiều để tự hỏi mình đang ở đâu", ông ấy nói và thêm vào, "Bây giờ hãy xem liệu con có thể đặt cuống lên quả bí ngô hay không."


Hopie bắt đầu, cả hai tay chìa ra trước mặt.


“Em không được chạm vào bất cứ thứ gì bằng tay của mình," Herbie nói, "điều đó thật không công bằng”.


"Được thôi," cậu bé trả lời trong khi đi thẳng đến góc nơi Fat đang ngồi xem cuộc vui.


"Đứng yên nào," Chuck thì thầm vào tai Fat khi Hopie tiến lại gần, sau đó dừng trước mặt Fat và đặt cái cuống lên đầu cậu, đám trẻ phá lên cười sảng khoái.


"Ôi, cái đầu bí ngô," Reddy cười nắc nẻ.


Hopie tháo chiếc vỏ gối và nhìn chằm chằm vào Fat một cách ngạc nhiên, rồi cậu bé cũng cười theo.


"Em đã cực kì chắc chắn rằng em đã đặt nó trên quả bí ngô!" cậu bé thốt lên.


"Tốt hơn hết là hãy cẩn thận, Fat ạ," Toad cảnh báo, "Nếu mẹ nhầm anh là quả bí ngô, bà ấy sẽ cho anh vào một cái bánh đấy."


Số hai, ba và bốn cũng không may mắn hơn Herbie là bao khi lần lượt đặt cái cuống lên chính giữa bàn, Chuck thì trên giá sách còn Reddy đã một mực đặt nó vào nồi nhưng Mẹ Brown đã đưa tay ra kịp thời để ngăn nó không bị rơi vào trong đó.


Tiếp theo là lượt của Linn.


“Nhìn anh này,” cậu bé nói. "Anh sẽ làm được."


"Em cá là anh không thể," Reddy thách thức.


Sau đó, Bố Brown xoay cậu bé một vài vòng thật nhanh và cậu bắt đầu bước đi. Sau khi tiến về phía trước hai hoặc ba bước rồi dừng lại, cậu bé duỗi tay ra và bước thật chậm về phía lò sưởi. Khi đã đến nơi, cậu bé quay ngược lại và đối mặt với căn phòng.


"Bây giờ, mình biết mình đang ở đâu rồi," cậu bé thầm nghĩ, "Mình sẽ đi tới góc ngay cạnh cánh cửa."


"Nhìn kìa," Chuck thì thầm với Herbie, "anh ấy biết mình đang đi đâu, đúng rồi."


Mỗi cậu bé đều nín thở khi Linn càng lúc càng tiến lại gần chiếc ghế đặt quả bí ngô. Sau đó, khi đầu gối của cậu bé chạm vào mép ghế, cậu dừng lại và đặt cái cuống lên trên đỉnh của quả bí ngô.


"Làm tốt lắm, Linn," Toad kêu lên. "Em không ngờ là anh làm được điều đó."


“Ồ, dễ thôi mà,” Linn khoe khoang. "Sức nóng của ngọn lửa cho anh biết vị trí của lò sưởi, rồi khi anh quay mặt về hướng ngược lại, anh biết mình chỉ phải bước sang trái để đến được góc cần tìm."


"Đây là phần thưởng," Chuck tuyên bố, bước đến chỗ Linn và đưa cho cậu bé một chiếc hộp.


"Nhanh mở nó ra đi nào," Hopie kêu lên, "Bọn em muốn xem có gì trong đó." Và khi nắp hộp bật ra, Linn thốt lên:


"Một quả bóng chày, đúng là thứ anh muốn," và cậu bé tung nó lên không trung.


“Nó nảy cao như một con dế vậy,” Herbie nhận xét khi cậu bé bắt quả bóng và ném nó xuống sàn.


CHƯƠNG 3

NHỮNG QUẢ TÁO ĐU ĐƯA


Mẹ Brown đang thì thầm điều gì đó vào tai Fat và với một nụ cười toe toét, Fat biến mất sau cánh cửa dẫn tới bếp. Một lúc sau, cậu bé quay trở lại và cầm trên tay hai chiếc chảo lớn được bôi trơn. Ngay lập tức, đám trẻ tụ tập về phía lò sưởi để giúp đỡ và chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, kẹo bơ cứng đã tan chảy trong chiếc nồi to tướng rồi được đổ vào chảo và làm nguội.


"Jiminy (1), hy vọng là vị của nó tuyệt như mùi thơm của nó", Toad quan sát.


"Chắc chắn là như vậy," Mẹ Brown trả lời và mỉm cười.


"Đứng vào hàng ngay," Chuck ra lệnh, "trong khi tớ trói tay cậu sau lưng."


"Cậu sẽ không đánh đòn bọn tớ chứ?" Fat rên rỉ làm bộ như sắp khóc.


"Không, cậu ngớ ngẩn quá," Chuck cười và nói thêm, "Bây giờ mọi người hãy tháo vỏ gối trên đầu ra nào. Chúng ta cần cả khuôn mặt của mình để chơi trò này."


Toad, cùng với sự giúp đỡ của Bố Brown, đặt một cây sào dài mà hai đầu dựa vào nóc hai tủ sách và treo trên đó nhiều quả táo đỏ tươi được buộc ở phần cuống.


"Bây giờ," Chuck nói, "người có thể cắn quả táo một miếng mà không cần dùng bất cứ thứ gì để giữ nó, sẽ nhận được một phần thưởng."


"Em trước," Herbie kêu lên.


"Được rồi," là câu trả lời, "Bước lên trước nào." Và Herbie bắt đầu trò chơi.


Lúc đầu, trông có vẻ rất dễ dàng, nhưng bất cứ khi nào cậu bé sẵn sàng cắn một miếng, quả táo lại trượt đi. Cả đám cười to khi Herbie đâm đầu hết lần này đến lần khác mà vẫn không cắn được.


"A, cắn một miếng đi," Reddy kêu lên. "Anh đã chọn quả này cho em đấy."


Sau đó Herbie đẩy quả táo đi và đứng há to miệng chờ nó quay lại, nhưng thay vì cắn được một miếng, quả táo lại đập ngay vào mũi cậu.


Fat cười lăn cười bò và sau khi thử thêm một vài lần nữa, Herbie đã nhường lượt của mình cho Linn Smith. Sau đó, Bố Brown lấy quả táo của Herbie ra khỏi dây rồi ném nó cho cậu bé và nói:


"Đây là phần thưởng cho giải khuyến khích."


Linn cũng không may mắn hơn Herbie mặc dù cậu bé đã cố hết sức. Quả táo cứ nhấp nhô trên đầu cậu, lăn đi ngay khi cậu bé nghĩ rằng mình đã cắn được nó.


"Anh là người tiếp theo đấy," Toad gọi, và Fat bước về phía những quả táo.


"Chào buổi tối," Fat cúi đầu nói, "Tớ thấy đói bụng quá, cậu có muốn chui vào bụng tớ không?"


"A, nhanh lên nào," Reddy hét lên, "Em muốn chơi lượt của mình tối nay nữa mà."


"Em cũng vậy," Hopie Smith nói.


Fat cười toe toét. "Đừng vội vàng như vậy chứ; không ích gì đâu," cậu bé vặn lại.


Cậu bé đã thử hết lần này đến lần khác nhưng cũng chẳng tốt hơn những người chơi trước. Theo sau là Hopie Smith, cũng không làm được nốt, và sau đó đến lượt của Reddy.


Cậu bé cúi người xuống, úp mặt vào phần dưới của quả táo, há miệng thật to và cắn chặt hàm răng thật nhanh, cậu đã thành công cắn được một miếng táo.


"Xuất sắc," Toad reo lên, "phần thưởng đã thuộc về cậu ấy," và khi trao cho người chiến thắng một chiếc hộp, Reddy đã mở nó ra và thốt lên:


"Ôi, một con dao, tuyệt quá, đúng lúc tớ đang cần".


"Nó đẹp thực sự," Herbie tuyên bố, "Anh thật may mắn đó, Red ạ."


  1. Dế Jiminy, một nhân vật đại diện cho lương tâm của Pinocchio.


CHƯƠNG 4

KẸO KÉO


"Em có nghĩ là bây giờ kẹo đã nguội rồi không?" Fat thì thầm với Toad.


“Chúng ta hãy kiểm tra xem,” Toad đề nghị, và hai cậu bé bước đến chiếc bàn đã đặt sẵn những chiếc chảo cho nguội. Nhẹ nhàng đặt đầu ngón tay lên kẹo, Fat thốt lên:


"Ồ, nó đủ nguội để kéo rồi đấy."


"Nào, đến đây đi mọi người," Toad kêu lên, "kẹo đã sẵn sàng rồi."


"Tớ sẽ lấy một ít bơ," Chuck đề nghị, vừa chạy vào bếp vừa nói: "Hãy đợi cho đến khi bơ được mang đến; nó làm cho kẹo không bị dính."


Khi cậu bé quay lại, cả đám đều bôi trơn các ngón tay của chúng bằng bơ và bắt đầu kéo những cái kẹo.


“Hãy xem ai có thể làm cái mỏng nhất," Linn đề nghị. "Anh đã từng làm khá tốt khi anh còn nhỏ đấy nhé," cậu bé cười.


“Chà, ông ơi, lần này con sẽ đánh bại ông” Toad khoe.


"Không ai giúp em lấy cái này ra với ư?" Herbie rên rỉ, giơ lên ​​trước mặt cậu bé hai bàn tay dính kẹo. Cậu bé đã q