• Gubott

[Sách Gubott] Câu Chuyện Về Một Con Mèo - La Bédollière

Đã cập nhật: 16 thg 11, 2021


Chú mèo Moumouth được Madame de la Grenouillère nhặt về trong một chuyến công du. Nhưng tên quản gia của bà không mong gì hơn cái chết của chú mèo tội nghiệp.


Người dịch: Thư Đặng (Thư Lam)
Giám sát: Đào Uyênn (Tetsuko)
Soát lỗi: Minh Huy (Wowjbu), Tân Nguyễn (Xeko), Cát Huyền(VarinX)
Biên tập: Thu Anh (Cốm) Minh Huy (Wowjpu)
Thiết kế bìa: Tân Nguyễn (Xeko)


Tải sách:


Câu chuyện về một con mèo - La Bédollière
.mobi
Download MOBI • 1.46MB

Câu chuyện về một con mèo - La Bédollière
.epub
Download EPUB • 1.42MB




Câu chuyện về một con mèo
.pdf
Download PDF • 1.85MB



 

Chương 1.

Cách mẹ Michel làm quen với mèo của bà

Dưới thời vua Louis thứ XV, tại thành Paris xinh đẹp có một vị phu nhân bá tước giàu có và già nua, tên là Yolande de la Grenouillère. Bà là người đáng kính có tấm lòng hảo tâm. Phu nhân không chỉ giúp đỡ những người nghèo trong giáo xứ Saint-Germain-l’Auxerrois nơi bà sinh sống, mà còn đỡ đần những kẻ khốn cùng ở vùng lân cận. Chồng của bà, bá tước Roch-Eustache-Jérémie của Grenouillère đã vinh quang hy sinh trong trận Fotenoy, vào ngày 11 tháng 5 năm 1745. Phu nhân Grenouillère bất hạnh trở nên goá bụa, ngày ngày sầu thương cho người chồng đã khuất ngay cả khi nước mắt đã ráo hoảnh trên gương mặt bà. Tình cảnh không có con cái và sống trong cô độc đã hình thành trong phu nhân sở thích kì lạ, kì lạ nhưng không hề lệch đi với đức hạnh và bản tính dễ mến của bà. Đó là niềm mê say nuôi dưỡng thú cưng. Nhưng trái ngang thay, bất kì thú vật nào được bà nuôi dưỡng đều đoản mệnh.

Đầu tiên, đi theo mốt đương thời bà nuôi một chú vẹt sắc lục. Nhưng con vẹt đã bất cẩn ăn phải vài cọng mùi tây rồi đau bụng dữ dội và chết. Tiếp theo, chú chó mặt xệ cũng bị thần chết đem đi sau một cơn ngộ độc bánh quy ngọt. Sủng vật thứ ba của bà là một chú khỉ. Loài sinh vật thú vị nhưng ham chơi đã phá hỏng xiềng xích trong một đêm nọ, để leo trèo trên những tán cây trong vườn ngay dưới cơn mưa rào tầm tã. Rồi chú bị sốt nặng và cũng ra đi ngay sau đó.

Tiếp theo đó, nữ bá tước cũng nuôi đủ loại chim nhưng có con bay mất, có con lại chết đơ vì bệnh về đường hô hấp. Suy sụp bởi những tai nạn không may, nữ bá tước Yolande de la Grenouillère chìm trong nước mắt. Trước bất hạnh của nữ bá tước, bạn của bà gợi ý rằng bà nên nuôi sóc, chim hoàng yến, chuột bạch, vẹt mào; nhưng bà không nghe họ. Bà thậm chí còn từ chối chú chó spaniel, loài vật thông minh có thể chơi domino, nhảy theo nhạc, biết ăn salad và dịch tiếng Hy Lạp.

“Không, không.” Phu nhân nói: “Tôi không muốn nuôi bất kỳ con nào nữa, không khí của nhà tôi đầu độc tất thảy.”

Cuối cùng Nữ bá tước tin vào số mệnh cô độc của bà.

Một ngày nọ, trong lúc đang rời khỏi nhà thờ, bà bắt gặp một đám con nít đang ganh nhau chạy hối hả, miệng cười ồn ã. Ngồi trên xe ngựa, bà nhìn ra toàn cảnh đám đông đang ầm ĩ ấy và nhận thấy nguyên nhân của sự ầm ĩ này là một chú mèo đáng thương đang bị rượt đuổi, đuôi chú bị buộc vào một cái chảo.


Chú mèo khốn khổ hiển nhiên đã bị rượt chạy rất lâu và có vẻ như đã thấm mệt. Thấy chú chạy chậm lại, lũ người hành hạ vây quanh chú và bắt đầu ném đá lên người chú. Sinh vật đáng thương không còn cách nào khác ngoài khom người lại chịu đựng, khi xung quanh chú chỉ còn kẻ thù độc ác. Chú cam chịu phận bạc của mình với tinh thần anh hùng La Mã can trường. Vô số hòn đá đập vào người chú khiến phu nhân Madame de la Grenouillère lòng không kìm được thương cảm. Bà bước xuống xe ngựa và gạt lũ trẻ con ra một bên, bà dõng dạc: “Ta sẽ phát cho kẻ cứu lấy con mèo một đồng louis!”


Câu nói của bà ngay lập tức tạo ra hiệu lực kỳ diệu; lũ trẻ từ kẻ hành hạ quay ngoắt thành người giải cứu; chú mèo khốn khổ nay lại phải chịu đựng lũ nhóc tranh giành nhau hòng trở thành vị cứu tinh của chú. Cuối cùng một trong số vị anh hùng Hercules ấy cũng có người đánh bại hết các đối thủ, rồi dâng lên cho nữ bá tước chú mèo còn thoi thóp.

“Tốt lắm,” Bà nói: “Đây, chú bé dũng cảm, phần thưởng mà ta đã hứa hẹn.” Rồi bà trao cho cậu bé một đồng Louis mới đúc, vàng sáng bóng, rồi nói thêm: “Giải thoát cho con mèo khỏi của nợ phiền phức này.”

Trong lúc thằng bé nhận lệnh, phu nhân de la Grenouillère quan sát con vật mà bà đã cứu được. Quả là một con mèo hoang thực thụ. Độ gớm ghiếc của nó tăng dần theo quãng đời lai vãng nơi đầu đường xó chợ; lớp lông ngắn bê bết bùn khiến người ta khó có thể nhận ra bộ lông xám tro vằn đen của chính nó. Thân thể chú gầy rộc chỉ còn da bọc xương. Thật dễ để có thể đếm số xương sườn teo tóp hai bên mình chú. Ngay cả một con chuột đang chán chường cũng đánh bật được nó. Điểm đáng nhắc đến duy nhất ở con mèo là gương mặt.

“Trời đất, trông nó thật xấu xí!” Phu nhân de la Grenouillère nhận xét, sau khi đánh giá kỹ con mèo.


Lúc bà quay gót vào trong xe, con mèo nhìn theo bà bằng đôi mắt xanh trà pha màu biển, ánh mắt ra chiều xa lạ, mông lung nhưng cũng đong đầy lòng biết ơn mà ai oán, và thế là nhiêu đó biểu cảm đã khiến vị phu nhân nhân từ, để tâm không thể dứt ra được. Bà nhìn được trong mắt nó những diễn giải đầy thuyết phục. Cái nhìn như muốn nói rằng:

“Phu nhân đã nương theo bản tính thiện lương của mình; phu nhân đã chứng kiến cảnh tôi yếu đuối, đau đớn, bị áp bức và người thương lấy tôi. Bây giờ khi sự tử tế của người được thỏa nguyện thì người lại khinh thị vẻ ngoài dị dạng của tôi. Tôi cứ nghĩ người thực sự tốt, nhưng hóa ra lại không hề; thiên hướng của người có thể là tính bản thiện nhưng người không hề tốt bụng. Nếu người thực sự nhân từ như thế thì người phải quan tâm đến lý do tại sao tôi lại trở nên xấu xí như thế này. Phu nhân sẽ ngẫm được rằng chính quãng đời bất hạnh mới là tác nhân khiến tôi trở nên khó ưa, và như thế,—người có nên bỏ tôi lại, mặc tôi với lòng nhân từ của lũ trẻ quỷ quyệt,—như thế, tôi quả quyết rằng, chả có gì thay đổi cả. Đi đi! Đừng có tự hào vì sự tử tế nửa mùa của mình!— người không giúp được gì hết; phu nhân chỉ kéo dài thêm nỗi đau của tôi mà thôi. Tôi là một con mèo hoang, cả thế giới này thù ghét tôi, kiểu gì cũng bị người ta giết; ứ để số phận an bài đi!

Madame de la Grenouillère rưng rưng nước mắt. Trong mắt bà, chú mèo như một người hùng— không đúng, nó là một con mèo; ột chú mèo anh hùng. Bà nghĩ về sự nhiệm màu của phép biến hình, tưởng tượng rằng chú mèo trước khi bị biến về hình dạng này đã từng là một nhà hùng biện nổi danh, có địa vị cao quý. Phu nhân nói với nữ hầu của mình, mẹ Michel, người đang ngồi trong xe ngựa,—


“Mang nó về.”


“Sao cơ, phu nhân định đưa nó về thật sao?” Mẹ Michel kêu lên.


“Tất nhiên. Miễn là nó còn sống, thì chỗ của nó là nơi lò sưởi ấm áp hoặc trên bàn của ta. Ta sẽ hài lòng nếu bà đối xử với nó yêu mến và ân cần như đối với ta.”


“Vâng, Mệnh lệnh của người sẽ được tuân theo.”


“Tốt,—nào, về nhà!”


 

Chương 2.

Cách chú mèo quen với cảnh sống với Madame de la Grenouillère, và tin cậy sự chăm sóc của mẹ Michel

Madame de la Grenouillère ở trong một dinh thự xa hoa nằm tại góc nối giữa đường Saint-Thomas-du-Louvre và Orties-Saint-Louis; phu nhân sống một cuộc đời ẩn dật với chỉ duy nhất hai người hầu thân cận, một là bà Michel-nữ hầu và cũng là người bạn tâm tình của bà, người thứ hai là ông quản gia M. Lustucru. Cả hai đều đã già cả và vị nữ bá tước điểm nhẹ khiếu hài hước của mình bằng cách gọi hai người là Mẹ Michel và Cha Lustucru.


Ngoại hình của Mẹ Michel mang đậm nét tính cách hòa nhã của bà; Bà cởi mở và bộc trực trong khi Cha Lustucru giảo hoạt mà cẩn trọng. Ai không biết thì rất dễ bị vẻ đạo mạo bên ngoài của cha Lustucru đánh lừa; Nhưng những người có óc quan sát sắc bén đều nhận ra được tính ngang ngạnh ẩn dưới lớp mặt nạ tốt đẹp kia. Sâu trong đôi mắt xanh biếc của ông ánh lên chút tráo trở, còn bành ra nơi lỗ mũi là từng cơn cáu kỉnh. Ông có chóp mũi thon nhọn trông ra xảo quyệt và vẻ ác nghiệt hiển hiện qua đường viền môi của ông.


Tuy nhiên, ông ấy mặc cho tính cách như vậy nhưng vẫn chưa lần nào phụ bạc danh dự của bản thân mình; ông giữ mình không để cho sự trung thực tiêu biến đi đồng thời che giấu hết những góc khuất đen tối trong bản năng của mình. Nhưng tính bản ác của ông như lũ gặm nhấm chưa được châm ngòi, chỉ đợi thời cơ để bộc phát.

Lustucru ghét động vật, nhưng, để lấy lòng bà chủ, ông ta giả vờ như yêu mến chúng. Nhìn thấy Mẹ Michel ôm lấy chú mèo, ông nghĩ thầm:


“Hừ, lại thêm một con súc sinh! Chưa đủ lũ chúng nó trong cái nhà này ư!”


Ông ta không kìm được mà trao cho kẻ mới đến cái lườm ác ý; rồi rất nhanh chấn chỉnh lại cảm xúc của mình, ông ta kêu lên đầy tha thiết:


“Trời đất, chú mèo xinh quá! Một chú mèo xinh đẹp! Đẹp hơn con mèo trước đó!” Và ông ta vuốt ve chú mèo với cung cách đầy giả tạo.


“Thật sao?” Madame de la Grenouillère nói: “Ông không thấy nó xấu xí sao?”

“Xấu thật! Nhưng nó có đôi mắt thực duyên dáng. Tuy nhiên, ví như nó kinh khủng thì sự hứng thú của phu nhân đối với chú mèo sẽ thay đổi nó.”


“Lúc đầu ta không ưa nó.”


“Ai ghét lúc ban sơ thì về sau sẽ là người yêu nhiều hơn,” Cha Lustucru đáp lại tỏ vẻ ta đây thông thái.


Họ bắt đầu tiến hành làm một cái nhà vệ sinh dành cho mèo, vì sợ nước là bản năng của loài mèo, tuy thế chú vẫn ngoan ngoãn chịu để người ta tắm cho; hình như chú hiểu thế này là để cải thiện nhan sắc của mình. Sau khi chú mèo nhấm nháp ngon lành đĩa thịt xé, họ sắp xếp thời gian cho các bữa ăn của chú, những hoạt động của chú trong ngày, và nơi để chú ngủ.

Họ muốn đặt tên cho chú. Mẹ Michel và Cha Lustucru đưa ra nhiều cái tên khá hay, như Mistigris, Tristepatte,... nhưng nữ bá tước không thích. Bà muốn đặt cái tên gợi lên hoàn cảnh chú mèo được nhận nuôi. Ngày hôm sau bà mời một vị học giả già tới để tham khảo ý kiến, ông gợi ý cái tên Moumouth, bao gồm hai từ Hebrew có nghĩa là được cứu khỏi cái chảo.


Mấy ngày sau, Moumouth thay đổi hoàn toàn. Được chăm sóc cẩn thận lông chú trở nên óng mượt, ăn uống đủ chất giúp chú đầy đặn hơn; râu mép của chú vểnh lên như râu của chàng lính ngự lâm thế kỷ XVII; đôi mắt màu ngọc lục bảo nay sáng lên có thần thái hơn. Chú chính là bằng chứng sống cho việc giá cả thế nào chất lượng thế đó. Chú được như thế này phần nhiều là nhờ sự chăm bẵm của Mẹ Michel, người mà chú thương yêu trìu mến; ngược lại đối với Cha Lustucru, chú thể hiện sự ghét bỏ rõ rệt. Trực giác như nói cho chú biết nơi đây có một kẻ thù, và chú cự tuyệt mọi thứ có dính dáng đến tên quản gia. Tuy nhiên, hai người cũng không phải chạm mặt nhau quá nhiều. Những ngày của Moumouth tại dinh thự bá tước trôi qua trong hạnh phúc, và tương lai tươi sáng như đang mỉm cười hứa hẹn với chú. Nhưng như thanh gươm treo đầu sợi chỉ, nguy cơ lủng lẳng treo trên đầu của người và của mèo. Vào ngày 24 tháng 1 năm 1753, Moumouth rầu rĩ bất thường; trước sự cưng chiều của Madame de la Grenouillère chú thậm chí còn không phản ứng gì; chú mèo bỏ bữa, và dành cả ngày để lùi lũi bên góc lò sưởi, giương đôi mắt thê lương nhìn ngọn lửa. Chú có linh cảm về điều xấu sắp xảy ra, và bây giờ bất hạnh thực sự tìm đến cửa.


Đúng đêm hôm đó, người báo tin từ lâu đài Château de la Gingeole ở Normandy gửi đến cho nữ bá tước một bức thư của em gái bà. Bức thư viết rằng trong lúc xuống xe ngựa cô không cẩn thận ngã gãy chân và cô khẩn cầu người họ hàng duy nhất của mình đến thăm một lần. Madame de la Grenouillère quá thương cảm và tốt bụng nên không thể chần chừ trước lời thỉnh cầu như vậy.


“Ta sẽ khởi hành vào ngày mai.” Bà quyết định.

Trước những lời đó, Moumouth đang dõi theo bà chủ, rên lên một tiếng miau đầy u uất.


“Moumouth tội nghiệp!” Nữ bá tước cảm thán, “Chúng ta sẽ phải xa nhau! Ta không thể mang ngươi theo cùng được. Em gái ta ghét mèo; nó coi loài mèo là lũ bội bạc. Vu khống cả thôi! Lúc còn bé nó có chơi cùng với một chú mèo con nhưng con mèo quá phấn khích đã cào phải nó. Con mèo cố ý sao? Không, móng con mèo chỉ quá bén thôi. Tuy thế, từ đó trở đi em gái ta thề rằng sẽ ghét bọn mèo mãi mãi.”


Moumouth nhìn bà chủ của mình như muốn nói rằng,__


“Nhưng ít nhất còn có người, người mang công lý đến cho chúng tôi, người thực sự là một nữ anh hùng.”


Sau ít phút trầm ngâm, nữ công tước dặn dò,__


“Mẹ Michel, ta phó thác Moumouth cho bà.”


“Chúng tôi sẽ chăm sóc nó thật cẩn thận, thưa bà,” Cha Lustucru đáp lời.

“Ta xin ông, đừng bận lòng vì Moumouth,” ngừng một chút, bà tiếp. “Ông biết là Moumouth không thích ông lắm; sự hiện diện của ông sẽ quấy quá nó. Tại sao như vậy thì ta không biết, nhưng ông sẽ khiến nó chịu không nổi.”


“Quả thực là như vậy.” Cha Lustucru thừa nhận với vẻ ăn năn; “nhưng thật không công bằng, tôi thật sự yêu mến nó mà nó lại ghét tôi.”

“Em gái của ta cũng không công bằng. Mèo, có lẽ, vẫn yêu thích nó nhưng nó lại thù ghét loài mèo. Ta tôn trọng quan điểm của cô ấy cũng như ta tôn trọng thái độ của Moumouth đối với ngươi.” Sau khi nghiêm túc nhấn mạnh ý kiến của mình bà quay qua Mẹ Michel.


“Đây là việc của bà, mẹ Michel ta chỉ phó thác nó cho mỗi mình bà thôi. Mang cho ta một chú mèo khỏe mạnh khi ta trở về, và ta sẽ đền đáp bà thật hậu hĩnh. Ta đã 65, bà trẻ hơn ta mười tuổi; có nghĩa là bà sẽ còn sống trong thời khắc ta lâm chung”___


“Ôi, phu nhân! Tại sao người lại nhắc đến chuyện buồn như vậy?”


“Để ta nói cho xong cái đã. Để ngăn ngừa rủi ro khi ta chết, ta đã nghĩ sẽ trợ cấp cho ngươi một khoản khá thoải mái; nhưng, nếu ngươi chăm Moumouth cho ta, khoản tiền đó sẽ là một nghìn năm trăm đồng livre.”

“Phu nhân ơi!” Mẹ Michel nói vẻ xúc động, “Người không cần thiết phải thanh toán sòng phẳng như vậy; bản thân tôi cũng yêu quý Moumouth, và tôi sẽ luôn tận tâm chăm sóc nó.”


“Tôi chắc chắn là như vậy, và tôi cũng có thể thưởng cho lòng nhiệt tâm của bà.” Trong suốt cuộc đối thoại, cha Lustucru tập trung hết sức để không để lộ ra sự ghen tị của mình.


“Cái gì cũng của bà ta hết, tôi thì không có cái gì!” Ông ta tự nhủ. “Một nghìn năm trăm đồng livre một năm! Đó là cả một gia tài, và bà ta sẽ có được nó! Không đâu! Bà ta sẽ không có một cắc nào hết!”

Sáng ngày hôm sau, lúc bảy rưỡi, bốn con ngựa kéo khỏe mạnh đã lên cương sẵn sàng để chở vị nữ bá tước đáng kính trọng đến Normandy. Bà chào tạm biệt Moumouth lần cuối, ôm nó vào lòng, rồi bước vào trong xe ngựa.


Đến lúc đó, Moumouth bỗng lờ mờ cảm thấy khó chịu; và cũng trong thời khắc ấy nó hiểu ra tất cả! Nó thấy chủ nhân của mình rời đi; và choáng lấy nó là suy nghĩ rằng nó sẽ mất bà mãi mãi. Nó hướng về phía bà, cúi chào thật sâu.


“Mày phải ở lại đây thôi,” Madame de la Grenouillère nói, bà cố gắng kìm lại những giọt nước mắt chia ly.


“Liệu tôi có nên tin tưởng không?” —rồi chú mèo cũng khóc.

Để kết thúc cảnh chia ly đau khổ này, mẹ Michel ôm lấy chú mèo trên vai và gỡ nó ra khỏi ghế ngồi của xe ngựa. Những con ngực giật lấy dây kéo và chạy với tốc độ ba dặm một giờ. Moumouth oằn mình lại chấn động rồi ngã ra ngất xỉu.

Madame de la Grenouillère, vươn ra khỏi ô cửa xe, vẫy khăn mùi soa về phía dinh thự, kêu lên:


“Mẹ Michel, nhớ chăm sóc Moumouth cẩn thận!”

“Phu nhân cứ an tâm; Tôi thề người sẽ có một chú mèo khỏe mạnh và mập mạp khi người trở về.”


“Còn tôi thề,” cha Lustucru thì thầm, “Tôi thề con mèo đó sẽ chết!”




 

Chương 3.

Tình thương của mẹ Michel và ác tâm của cha Lustucru

Mẹ Michel, xứng đáng với sự tin tưởng của chủ nhân, bà đối xử với Moumouth bằng sự ân cần dịu hiền của người mẹ. Bà chăm sóc, cưng nựng chú mèo rất mực chu đáo, tỉ mỉ, mà kết quả là Moumouth trở thành chú mèo xinh đẹp nhất khu phố nơi nuôi dưỡng những con mèo tuyệt đẹp. Mẹ Michel coi chừng nó mọi lúc, đồ ăn của nó luôn được chọn lựa kỹ lưỡng, và hằng đêm bà đặt nó lên chiếc giường lông ngỗng êm ái nhất trần đời.

Lo sợ rằng Moumouth sẽ ngã bệnh, và mong có thể khiến bản thân biết đến những chứng bệnh mà loài mèo có thể mắc phải, bà thu thập đống sách vở về mèo. Cống hiến của mẹ Michel còn vượt xa hơn khi bà đọc cuốn “Lịch sử loài mèo” của tác giả François-Auguste Paradis de Moncrif, thành viên của Viện hàn lâm Pháp.


Nỗ lực của mẹ Michel không đến từ những nguyên nhân tầm thường dính dáng đến lợi ích cá nhân. Bà nghĩ rất ít cho bản thân hay là cho tâm hồn lương thiện già cỗi của mình! Hài lòng với số ít mình nhận được, cuộc sống của bà luôn toàn vẹn. Bà không yêu cầu gì nhiều ngoài một căn phòng nhỏ, bánh mì nâu, gỗ sưởi cho mùa đông, và guồng xe chỉ. Nhưng mẹ Michel có cháu trai và cháu gái, những đứa trẻ vàng ngọc của bà mà bà mong có thể đỡ đần phần nào. Đối với họ, bà được định trước sẽ đem đến những món quà của Madame de la Grenouillère.


Mọi chuyện càng tốt đẹp cho Moumouth càng khiến cha Lustucru bất mãn. Nỗi sợ rằng người bảo vệ trung thành sẽ được tưởng thưởng trong nay mai lớn dần lên trong ông ta. Ông ta ngày đêm mộng tưởng ngăn chặn được chuyện đó,---bắt cóc đi nhỏ học trò bốn chân của bà ta, khiến bà ta phải chịu đựng cơn thịnh nộ của chủ nhân. Cha Lustucru thỏa mãn lòng hận thù và ghen tị của mình trong tâm tưởng, và nhờ đó ít ra ông ta chưa làm ra tội nghiệt gì.


“Làm sao đây?” Ông ta suy tính, “Làm sao để có thể tống cổ con mèo khốn nạn ấy? Ta nên dùng cách nào? Thiêu trong lửa, hạ độc, hay dìm trong nước? Ta sẽ thử nước!”


Giải pháp đã được thông qua, ông ta suy tính phương án hành động. Rất khó để có thể bắt được con mèo mà không để Mẹ Michel phát hiện, nhất là khi bà ta không bao giờ để con mèo thoát khỏi tầm mắt mình; và cả Moumouth nữa, nó không bao giờ dành chút tin tưởng nào cho tay quản gia, lúc nào cũng trong trạng thái phòng bị. Lustucru nằm vùng mấy ngày liền chờ thời cơ thích hợp.


Một đêm nọ, sau khi đánh chén bữa tối tuyệt vời, Moumouth cuộn mình cạnh lò sưởi phòng khách, và ngủ ngon lành dưới chân mẹ Michel với cái bụng căng tròn. Vào lúc này, cha Lustucru đi vào phòng.


“Tốt!” Ông ta nghĩ. “Con mèo đang ngủ. Để ta xử lý người bảo vệ cho đỡ vướng chân vướng tay.”


“Ngài Lustucru thật đáng mến khi đến bầu bạn với tôi!” Mẹ Michel lịch sự nói. “ Tối nay ông có khỏe không?”

“Tôi thì khỏe nhưng có người lại không được thế. Ví như người gác cổng của chúng ta, ông ấy đang trong tình trạng khó mà chịu nổi; bệnh thấp khớp đang hành hạ ông ấy, và rất mong được bà đến thăm. Những lời dịu dàng của bà có thể an ủi tinh thần người bệnh, và là liều thuốc tuyệt vời chữa lành cơn đau. Đi nào, đi thăm ông bạn Krautman của chúng ta một chút; tôi bảo đảm rằng có bà ở đó ông ấy sẽ tốt hơn.”

Mẹ Michel đứng dậy ngay lập tức và đi xuống phòng của người gác cửa đang chịu đựng cơn đau khớp dữ dội.


“Bây giờ, chỉ còn chúng ta thôi!” Cha Lustucru kêu lên.

Ông ta âm thầm bước đến phòng khách nhỏ, bước đi bằng nhón chân, tay có mang theo cái giỏ nan có nắp đậy mà trước đó ông ta giấu dưới đáy tủ. Ông ta đến gần Moumouth rồi tóm lấy cổ chú một cách thô bạo. Con vật bất hạnh giật nảy mình, nhận thấy bản thân đang treo lơ lửng mặt đối mặt với cha Lustucru, kẻ thù của nó. Trong cảnh kinh hoàng đó, đáng lẽ chú phải kêu khóc lên, vật lộn phản kháng, gọi người đến giúp nhưng chú không còn thời gian. Tên quản gia khủng khiếp dúi thẳng chú mèo tội nghiệp vào giỏ, dập lại nắp đậy rồi chạy hộc về phía cầu thang, mắt hốc hác còn đầu tóc dựng ngược hết cả lên chẳng khác gì một tên tội phạm.