Cảm Ơn Người Lớn - Nguyễn Nhật Ánh

Đã cập nhật: 10 thg 10, 2020

Cảm ơn người lớn - cuốn sách “không dành cho trẻ em, mà cho những ai từng là trẻ em”.



Một lần nữa, ta được gặp lại những nhân vật quen thuộc từ “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” như cu Mùi, Tủn, Tí sún, Hải cò,... Được cùng cười, cùng hoài niệm với những câu chuyện rất trẻ con ngỡ như ta đã quên từ bao giờ. Thế nhưng, trong “Cảm ơn người lớn”, hoà cùng tiếng cười ấy còn có cả những giọt nước mắt. Giọt nước mắt của những người từng là trẻ em khi thấy những bi kịch xảy đến với nhân vật chỉ vì lỗi lầm của người lớn.


Khác với giọng văn trong sáng, trong trẻo trong “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”, tôi nhận thấy sự suy tư, trăn trở và nhiều suy nghĩ hơn trong “Cảm ơn người lớn”. Khi thế giới hồn nhiên của trẻ con thật không may lại chứa đựng những vết thương lòng vì những vấn đề của người lớn. Dường như thế giới ấy đã có chút âm trầm, đen tối hơn những sắc màu tươi tắn nên có ở một đứa trẻ.


Thế nhưng, nếu chỉ như vậy thì tác phẩm này sẽ vô tình trở thành áng văn lên án những người lớn mất rồi. Nếu xuyên suốt tác phẩm luôn dày đặc những mảng màu u âm ấy, thì cái tên “Cảm ơn người lớn” sẽ chẳng ra đời. Nguyễn Nhật Ánh đã khéo léo lồng ghép suy nghĩ vô tư của con Tí sún về những vấn đề trắc trở của người lớn, như một cách đánh thức ta khỏi giấc mộng “người lớn”. Và những đánh giá, đúc kết của cu Mùi từ câu chuyện của những người lớn, khiến những ai từng là trẻ em phải giật mình nhìn lại, những ai còn là trẻ em thêm trân trọng quãng thời gian và quyền được làm trẻ em của mình nhiều hơn.


Lời kết của tác phẩm, có lẽ cũng chính là câu trả lời cho tựa đề và xuyên suốt hơn 200 trang sách, “Có lẽ điều đáng kể nhất mà người lớn đóng góp cho cuộc đời chính là tạo ra những trẻ em thật hồn nhiên”, để cuộc sống luôn có những mảng màu thật tươi sáng, khoả lấp thế giới vốn đầy rẫy sự mỏi mệt và nỗi buồn này.


- Hoài Thương -

125 lượt xem0 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả