Mình Là Cá Voi Đỉnh Núi Và Ước Mơ Của Mình Là Biển Cả

Đã cập nhật: 20 thg 5

“Ước mơ” là một từ ngữ tuyệt đẹp… Nó đẹp bởi mang trong mình những hoài bão, những khát vọng, những lý tưởng và cả những nỗ lực để hiện thực hóa nó...


Bookiee - Sách Là Niềm Vui

“Ước mơ” là một từ ngữ tuyệt đẹp…


Từ khi chúng ta còn bé, có lẽ ông bà, cha mẹ, thầy cô luôn dạy cho ta biết rằng “mỗi con người ai cũng phải có ước mơ”. Khi ấy chúng ta đều không biết lý do tại sao. Cho đến khi lớn lên một chút, tôi đã câu trả lời cho mình và chắc hẳn bạn cũng vậy. Rồi khi lớn hơn một chút nữa, tôi mới hiểu được rằng tại sao mọi người đều nói về ước mơ nhưng lại không nói nhiều đến cách thức thực hiện chúng.


Vì lẽ trên đời này không có một công thức chung tổng quát cho hành trình tìm kiếm giấc mơ của mỗi người và cả các loài khác. Ý tôi là không chỉ con người mới có ước mơ, mọi thứ xung quanh ta cũng vậy, ngay cả một tảng đá. Và hôm nay tôi muốn đưa bạn đến với hành trình thực hiện ước mơ của một tảng đá. Chú có một cái tên rất “đại dương” - Đá Cá Voi.


Tại sao bạn nên đọc cuốn sách này?


Cuốn sách là hành trình của tảng đá “vĩ đại nhất trong truyền thuyết” thực hiện ước mơ đời mình. Thay vì nằm mãi trên ngọn núi phía tây làm vua của muôn loài, chú đã quyết tâm tìm về nơi nguồn cội của mình - biển cả. Đó không phải là một chuyến đi dễ dàng, chú đã phải trải qua rất nhiều gian nan, khó khăn thậm chí gần như tan biến. Thế nhưng, dù có lúc bị lay động hay chán nản chú không hề bỏ cuộc mà vẫn kiên quyết trên trên con đường của mình.


Ảnh: Nguyễn Hoàng Tấn


Bên cạnh đó, những nhân vật phụ - những người bạn chú gặp trong suốt hành trình đã giúp sức chú rất nhiều. Họ cũng có ước mơ, có nỗi niềm của riêng mình và họ cũng là những người bạn đáng quý. Nếu bạn cần một cuốn sách đề cao ước mơ của từng cá nhân, đề cao tình bạn thì cuốn sách này chính là dành cho bạn.


Lee Soon-Won - Ông là ai?


Lee Soon-won sinh năm 1958 tại Gangneung, Hàn Quốc. Sự nghiệp văn chương của ông bắt đầu năm 1988 với tác phẩm đầu tay “Trăng ngày” đạt giải Nhà văn mới, đăng trên tập san Munhak Sasang.


Cá voi đỉnh núi (2012) là tác phẩm tiêu biểu cho phong cách sáng tác Lee Soon-won với thủ pháp nhân cách hóa, truyền xúc cảm cho những sự vật, loài vật tưởng chừng vô tri, hướng người đọc tới những giá trị chân - thiện - mỹ trong cuộc sống, mang tới cái nhìn trong trẻo, nhẹ nhàng mà sâu lắng về hành trình thực hiện ước mơ.


Khía cạnh ấn tượng


Đây là phần phân tích chi tiết về đánh giá, cảm nhận cá nhân nên không tránh khỏi việc tiết lộ nhiều nội dung. Để đảm bảo một trải nghiệm trọn vẹn với Bookiee, các bạn hãy đọc sách trước và quay lại với chúng mình sau nhé!


Chỉ cần có ước mơ thì đã là một điều đáng quý


Ngự trên một ngọn núi tít xa ở đằng tây là một tảng đá khổng lồ. Một ngày nọ có một chú chim biển đến mài mỏ và kể chuyện cho tảng đá nghe về hành trình chú vượt biển, vượt núi, bay lượn khắp thế gian, trong đó có câu chuyện về cá voi - một loài sinh vật ở biển.


[Ra biển cậu sẽ gặp loài cá voi trông giống hệt cậu.]

Và từ đó, tảng đá khổng lồ kia được mọi người gọi là Đá Cá Voi. Ngày qua ngày chú ấp ủ cho mình một niềm mong ước đó là được ra biển, được gặp đồng loại giống mình. Có thể lúc ấy chú không hề biết rằng mình đã có một ước mơ.


Ảnh: Nguyễn Hoàng Tấn


[“Một ngày kia nhất định mình sẽ đến đó.

Nhất định một ngày nào đó…”]

Có lẽ khi đọc đến đoạn này, một vài độc giả sẽ thấy thật dễ thương và cũng có người sẽ thấy thật buồn cười. Rõ ràng là một tảng đá nhưng lại cho rằng cội nguồn mình là loài cá sống ở biển. Với tôi dễ thương có, buồn cười cũng có. Nhưng tảng đá ấy đã có cho mình một ước mơ, đó là mới điều quan trọng nhất. Và điều quan trọng thứ hai, đã có ước mơ thì đã là một điều đáng quý.


Chúng ta chưa bàn về cách thức mà tảng đá hay con người thực hiện ước mơ như thế nào mà chỉ xem xét ở đây chính là tảng đá đã có ước mơ - điều mà nhiều người chưa chắc đã có. Vì không phải ai cũng đủ dũng cảm để mơ ước. Có những sáng kiến, những mong muốn vừa chớm nở đã lụi tàn. Những lúc như thế phải chăng chúng ta có một ít hờ hững, thờ ơ. Nếu sau này có ai đó (hay tảng đá nào đó) nói ra ước mơ của mình thì bạn nên đồng cảm và tán thưởng họ, kể cả nó có “hơi điên rồ”.


Từ bỏ cũng là một sự lựa chọn


Đá Cá Voi rất muốn xuống biển nhưng tôi tự hỏi làm sao mà chú có thể xuống biển khi không có chân. Nhưng tác giả đã tạo ra một sự kiện để chú có thể thực hiện ước mơ của mình: một trận mưa long trời lở đất đã xảy ra.


Một sự kiện để chú có thể thực hiện ước mơ của mình... Ảnh: Nguyễn Hoàng Tấn


Đá Cá Voi bị nứt, chú lăn từ trên núi xuống. Xuống đến chân núi, chú chỉ bằng một phần nhỏ xíu của hình dạng ban đầu. Và khi tiếp tục lăn xuống sông, chú càng nhỏ lại. Đến lúc chú theo dòng nước hướng ra biển chú chỉ là một hạt cát. Và khi đến biển, Đá Cá Voi trong truyền thuyết bây giờ chỉ là một mụn cát mà thôi.


[“Lẽ nào phải nhỏ bằng hạt cát chúng ta mới thấy biển chăng?” Sỏi Dẹt hỏi Sỏi Tròn.

“Có khi thế cũng nên.”]

Đọc đến đây tôi cảm thấy hơi buồn xen lẫn với sợ hãi. Vì ban đầu rõ ràng thân mình chú to lớn như thế nhưng ngày càng nhỏ lại và sẽ chẳng ai tin chú đã từng là Đá Cá Voi cả.


Nhưng cuộc sống luôn là thế, khi bạn mong muốn một thứ to lớn bạn phải học cách chấp nhận từ bỏ những thứ xung quanh, dù muốn hay không. Đó có thể là thời gian, tiền bạc, tình cảm,… Thế giới này thật ra rất công bằng. Nếu bạn chọn thứ dễ dàng thì bạn không có được điều to lớn. Còn nếu bạn đã quyết tâm thực hiện mong muốn to lớn thì bạn phải học cách từ bỏ những điều “vụn vặt” khác.


Đá Cá Voi đã từ bỏ chính cơ thể của mình để có thể ra biển cả; tuy nhiên, danh xưng tảng đá “vĩ đại nhất trong truyền thuyết” vẫn còn mãi. Chỉ có điều danh xưng ấy chẳng còn quan trọng nữa. Trong cuộc sống, có lẽ sau khi chọn lựa từ bỏ chúng ta sẽ nhận ra nhiều chân lý mới. Có những thứ chúng ta cứ mãi cho rằng đó là điều không thể thiếu nhưng có lẽ nó không cần thiết đến vậy. Cho nên khi phải đối mặt với việc đánh đổi một thứ gì đó, bạn đừng nên sợ hãi. Biết đâu trong tương lai, bạn sẽ được nhận lại nhiều hơn, được đền đáp xứng đáng hơn.


Chúng ta luôn có người đồng hành.


Trên hành trình hướng về biển, Đá Cá Voi đã gặp rất nhiều bạn bè: Đá Dẹt, Đá Mình Rết, các bạn cá hồi anh đào, chú sói ven sông và vô vàn người bạn dọc đường khác. Chính họ đã giúp sức cho chú, luôn luôn ủng hộ, cổ vũ cho chú.


Ảnh: Nguyễn Hoàng Tấn


[“Nghĩ tới những cá hồi con sắp chào đời, với chúng tôi, sự hy sinh này có đáng gì đâu.

Loài cá nào sống tại sông này

cũng như vậy cả thôi.”

“Hy sinh...”

Đá Đặt Chân

cứ lẩm nhẩm mãi từ đó thật lâu.]

Trong cuộc sống, chúng ta cũng sẽ gặp những người như vậy - những người bạn tốt. Sẽ có người luôn bên cạnh dỗ dành, an ủi chúng ta, cho chúng ta lời khuyên, tiếp thêm cho ta sức mạnh. Song song với đó, ta cũng sẽ gặp người không tốt, khiến ta tổn thương, chùn bước. Nhưng xin bạn hãy nhớ rằng dù có là ai trong hai kiểu người ấy, ta sẽ phải cảm ơn họ. Vì họ đem đến cho ta những khoảng thời gian quý giá nhất, những bạn học sâu sắc nhất về tình bạn, tình yêu và cả cuộc sống.


Có thể bạn chưa biết?


Điều ấn tượng và thú vị nhất trong cuốn sách này có lẽ nằm ở thể thơ tự do mà tác giả sử dụng. Vừa nhẹ nhàng, thủ thỉ tâm tình như đang kể chuyện, vừa lãng mạn, ấm áp như bài hát làm cho cuốn sách càng thêm phần hấp dẫn, cuốn hút.


Lời kết


Ước mơ là đặc quyền của mỗi người, mỗi vật, không phải tự nhiên Hiến pháp nhiều nước trên thế giới có điều lệ “quyền mơ ước của mỗi con người”. Nếu mọi vật xung quanh ta cũng có cho riêng mình một bản Hiến pháp, tôi nghĩ chúng sẽ để điều lệ này ở đầu tiên.


Cho nên, hãy mơ ước. Không ai có thể ngăn cản mọi thứ trên cuộc đời ngừng mơ ước, cả chú Đá Cá Voi trong cuốn sách này cũng vậy. Thật đáng tiếc khi nhiều người vẫn chưa biết được ước mơ của mình, thậm chí họ còn chẳng có ý định có cho mình một mục tiêu nào đó. Một tảng đá cũng có ước mơ dù nó chẳng phải con người. Vì vậy mỗi người hãy cố gắng tìm cho mình ít nhất một ước mơ và theo đuổi nó đến cùng để một ngày bạn nhìn lại bạn có thể nghĩ rằng “không chỉ mỗi Đá Cá Voi làm được, mình cũng thế”.


Vậy còn bạn thì sao? Bạn cũng có một ước mơ tuyệt đẹp như Đá Cá Voi chứ?


Người viết: Mỹ Ái
Người thiết kế: Khánh Linh

(*) Bản quyền bài viết thuộc về BOOKIEE.ORG. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

 

Bookiee - Sách là niềm vui

👉 Fanpage

👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN

👉 Instagram

👉 Youtube

👉 Quyên góp


55 lượt xem4 bình luận

Bài đăng liên quan

Xem tất cả